Video Hot
Truyện Đọc nhiều nhất
-
Tôi yêu Phương Anh đã hai năm nay.Nàng là một cô gái đẹp mà có lẽ không còn đứa con gái nào trong lớp tôi đẹp bằng.Chúng tôi là bạn thân củ...
-
Mai - Một cô thôn nữ, ở vùng quê thuộc diện vùng sâu vùng xa. Nhưng đó cũng là một vùng quê như bao làng quê khác với rặng tre, giếng nước...
-
Truyện sex việt nam là một thể loại truyện người lớn, chuyện là các câu chuyện về đời sống tình duc hằng này trong sinh hoạt, của các nhân ...
-
Thằng Liêm đang lục lọi tìm cái CD trong phòng chị nó thì nó nghe tiếng con Thu bước đến cửa. Nó sợ con Thu la nên chui vội vô tủ quần áo ...
-
Mai - Một cô thôn nữ, ở vùng quê thuộc diện vùng sâu vùng xa. Nhưng đó cũng là một vùng quê như bao làng quê khác với rặng tre, giếng nước...
-
Hoa, năm nay 22 tuổi, cô là giáo viên mới tốt nghiệp ĐHSP và tìm được việc làm là giảng dạy môn Anh Văn tại trường PTTH cấp 2,3 XYZ nằm tọ...
-
Sau 10 năm yêu nhau, tôi và anh ấy định tổ chức đám cưới vào tháng 12 tới. Vài tuần trước, tôi vô tình thấy trên máy tính của anh có một ...
-
Nhìn qua cửa sổ, Ngọc Diệp thấy sinh đang ngồi trong phòng khách coi TV. Nàng đến sát bên cửa sổ ngó thấy Sinh đang trần truồng, tay mân m...
-
Phong vừa tròn 19 tuổi đã vào đại học. Chàng học hành rất siêng năng chăm chỉ vì chỉ biết rằng cha mình đã hy sinh rất nhiều để chàng được t...
Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012
Truyện Sex - Giấc Mơ Trắng
Căn nhà trống vắng, lặng tanh. Trên giường tôi có thể nghiêng tai, nghe rõ từng tiếng kim đồng hồ lắc cắc treo cuối phòng. Chưa mười giờ, còn quá sớm để chuẫn bị cho bửa cơm trưa . Thân thể tôi lười biếng, rã rười sau một đêm mất ngủ.
Tối qua trong đêm cuồng nộ vì sự thiếu vắng đàn ông tôi đã vật vã với bàn tay suốt canh thâụ Mười tám lần rạ Tôi cảm thấy thân người rũ rượi. Buổi sáng thằng Hoà đi học còn tôi thì gọi vào hãng báo xin nghỉ bệnh. Cả tháng nay không riêng gì tôi, Hoà cũng thấp thổm, ngồi đứng không yên. Thỉnh thoảng bắt gặp những nét đăm chiêu trên khuôn mặt 'người lớn' trước tuổi của con, tôi xót xa từng tiếng thở dài. Niềm vui lớn nào cũng theo sau là nỗi lo lắng không cùng. Mười sáu năm qua Hoà lớn khôn trong vòng tay đơn chiếc của tôi. Hai mẹ con sống theo từng ngày tháng với đầy thử thách và hy vọng. Đôi lúc nhìn lại, tôi cũng phải giật mình tự hỏi, làm sao mình lại vượt qua được những tháng năm dài khổ ải đó. Số phận con người chừng như bao giờ cũng lấn lướt trên sóng gió cuộc đời. Còn cuộc đời, dù có rộng lớn tới đâu chỉ là sự tập hợp của mỗi định mệnh con người chúng ta.
Hòa không hề biết gì về cha, ngoài bức ảnh trắng đen cũ kỹ của người đàn ông trẻ trong bộ binh phục rằn ri, bồng nó trên tay lúc một tuổi rưỡi. Vậy mà ngày một lớn nó càng giống hệt người trong bức ảnh. Không phải tôi bị ám thị, mà chính nó, Hòa cũng biết mình giống cha như đúc. Lấy chồng chưa được hai năm tôi đã mười sáu năm cách biệt... Trong sự hỗn loạn cả thành phố, là biết bao người vợ trẻ chờ tin bóng chồng về. Và, tan tác thất thểu, từng người chồng trở về trong nỗi vui mừng đoàn tụ hoang mang. Chính không có cả trong số những người 'may mắn' đó. Tôi bồng con chạy vạy khắp mọi nơi, từ người quen đến bè bạn của anh, mong nghe được chút gì về Chính. Không ai nói gặp anh, biết gì về số phận anh trong những ngày tan hàng, rã ngũ. Tôi chưa kịp hoàn hồn, thì cơn lốc khác cuốn số phận mẹ con tôi vào biển đời xa lạ. Tôi bồng con theo gia đình chồng di tản, lên con tàu để không biết về đâu...
Nếu không có sự hiện diện của Hòa, tôi không biết mình còn mối quan hệ nào với Chính nữa không ? Cả tinh thần lẫn thể xác. Thời gian chảy đá mòn sông núi lở, nói chi tôi thân phận người đàn bà. Tình yêu, tự nó, đã là hoa trái của cuộc đời, phải cần được vung bồi, ấp ủ. Bên trong những thổn thức nhớ thương vời vợi, là đôi môi khao khát những nụ hôn; là vòng ngực bờ vai, ân cần tha thiết một vòng tay ôm, những cái đêm mặn nồng, nhấp nhô lạc vào mê cung của ái ân cuồng nhiệt. Làm sao tôi quên được những lần Chính cùng tôi thụ hưởng cảnh vợ chồng suốt đêm thâụ Tôi thèm mùi vị đàn ông, thèm cái mùi tanh tanh tỏa ra từ Chính sau những lần Chính xuất tinh Những mất mát, những cô đơn cùng tận ban đầu rồi cũng qua đi, cũng quá khứ. Bây giờ còn lại là cuộc sống của thực tại và, cuộc sống của mẹ con tôi những ngày sắp tới. Nước mắt không thể nguôi ngoai hết nỗi đau đớn cuộc đời, thì thương nhớ cũng không xóa nhoà hết vết hằn năm tháng?
Mười sáu năm. Mười sáu năm tôi sống như loài chùm gởi trên thân phận của một người mẹ. Mỗi bước chập chững lớn khôn của con, tôi chừng như xa dần với kỷ niệm. Hình ảnh Chính mờ nhạt, có lúc biến mất hẳn trong đời sống hằng ngày của mẹ con tôi. Để thỉnh thoảng, trở giấc giữa đêm, tôi chợt hốt hoảng trong nỗi cô đơn cùng tận với chăn gối xa lạ, lạnh lẽo chung quanh. Tôi thèm hơi ấm của người đàn ông đến chết được. Tôi thèm "nó" , tôi thèm được nâng niu, vuốt ve, mơn trớn, những nụ hôn say đắm cuồng nhiệt trên đầu của "nó". Nghiệt ngã thay những giây phút đó, lòng tôi không hề nghĩ đến Chính. Không phải vì sự đối xử lạnh nhạt, tàn tệ của gia đình Chính với mẹ con tôi, mà chính ở lòng tôi. Đã nguội lạnh, đã bao giờ xa cách nghìn trùng. Không một giọt nước mắt nào lớn hơn sự mất mát, sự mất
mát trong chính cõi lòng mình. Tôi đã khóc, từ ngày lấy anh, cho đến bây giờ vẫn còn khóc được, phải chăng vẫn còn đâu đó chút gì ân ái, nghiã tình. Những ngày tháng đầu tiên hình ảnh Chính là mọi hy vọng, là chiếc phao tôi bám chặt để vượt qua những cơn sóng bão của đời. Có lúc tôi chợt hốt hoảng khi chính hình ảnh của hy vọng đó mờ nhạt, mất hút dần trong tâm não của tôi. Cũng may tôi còn có Hoà, nếu không tôi đã mất cả luôn chiếc bóng của chính mình... Cho đến tuần rồi Thảo, em gái Chính, gọi báo tin anh vẫn còn sống ! Anh đã ra tù sau thời gian dài bị bắt làm tù binh cải tạo và vừa liên lạc được với gia đình. Chính có gửi kèm cho tôi một lá thư báo sẽ qua Mỹ đoàn tụ theo diện HO. Sau phút sững sờ, tôi khóc thật ngon lành như trút hết bao nỗi cay đắng, chịu đựng những ngày qua. Thư nối thư, mười sáu năm ly biệt gói gém trong những trang thư chừng thu ngắn không và thời gian vằng vặc. Anh kể tôi nghe những năm tháng kinh hoàng tù tội. Nếu không vì mẹ con tôi, hình ảnh cuối cùng cho mọi hy vọng sống sót, Chính không thể nào vượt qua những cửa đáy ngục của trần gian. Mỗi giòng chữ của anh là mỗi giọt nước mắt tôi rơi. Lạ lùng thay trong những thư từ cho anh, tôi không hề nhắc đến hoàn cảnh của mẹ con tôi những ngày lư lạc trôi qua, dù chỉ một giòng?
Có lẽ, trước nỗI đoạ đày quá lớn của anh, mọi gian khổ của mẹ con tôi chỉ là những cơn mưa bụi phất phơ trong một kiếp người. Gia đình Chính cũng thay đổi thái độ với tôi. Đã có những buổi viếng thăm và thường xuyên hơn những cuộc điện đàm với tôi dù rằng ở giữa những hàn gắn đó vẫn là cố gắng gượng gạo cả đôi bên... Tôi lựa bức hình tươi tắn nhất của mẹ con tôi gửi cho anh. Và ngược lại, tôi và Hoà cũng nhận được bức hình mới nhất của anh. Với tôi, anh già dạn đi nhiều nhưng cũng đâu đó dáng hình của quá khứ. Nhưng với Hoà, nó chừng như ngỡ ngàng, xa lạ với người trong ảnh. Tôi thông cảm phản ứng tình cảm của con. Tôi thường kể Hoà nghe những kỷ niệm giữa Chính và nó trong ngày tháng còn bồng tay những lần cha nó về phép. Ngày đoàn tụ gần kề Hoà càng lo lắng đến sợ sệt, ít nói ra mặt. Tôi cũng không khác gì hơn. Cuộc sống thực tại của bao tháng ngày qua đã mang đến trong tôi nhiều biến chuyển tình cảm. Và, tận cùng sự thủy chung của một người vợ, tôi không biết mình còn xứng đáng với anh không?
Ba mươi tám tuổi, một con, tôi đang trở lại thời kỳ 'con gái '. Sự tái viên mãn tự nhiên của sinh lý, chừng như nằm ngoài sự kiểm soát của lý trí. Tôi vật lộn với sự thèm khác sinh lý hằng ngàỵ Không làm sao tôi cản nổi những cái nhìn của tôi vào bộ phận dưới của các ông làm chung hãng. Tôi cứ luôn nghĩ là một ngày nào đó tôi sẽ cùng chăn gối với bác Hoàng, hay thằng Lê vừa tròn 20 tuổị Tôi hết lòng thương con, sẵn sàng hy sinh tất cả đời mình cho tương lai, hạnh phúc của nó. Nhưng có những đêm trở giấc, tôi trằn trọc để bàng hoàng nhận ra rằng hai vú và phần 'kín của đàn bà' phía bên dướI đang hừng hực những đòi hỏi tưởng đã rồi một đời ngủ yên. Nhiệt độ thân dường như tăng dần vào những đêm gần đâỵ Tôi dùng nước đá chà sát hai đầu vú và âm hộ để hy vọng làm giảm đi cái nóng đang hừng hực đốt cháy trong người của tôị Nhưng càng chà sát tôi càng thấy hai đầu vú căn cứng. Vùng bẹn sưng lên đỏ bẳn và nhạy cảm vô cùng. Tôi đã nhiều lần cố dùng tất cả sức mạnh lý trí, lẽ phải của tình cảm để chận đứng, để quên đi những khao khát thể xác tầm thường đó. Càng cố gắng tôi lại càng bối rối, lo sợ không đâu. Những đêm khó ngủ như vậy thường xuyên hơn, tôi co quắp người, ngực căng cứng, hai đầu vú như có từng đàn kiến bò quanh và cửa mình ẩm ướt, ngứa ngái khó chịu vô cùng. Cả đầu óc, thân thể tôi như chiếc bong bóng căng phồng, sắp vỡ tung... Hai bàn tay cứ miết vào âm đạo mong sao cho nó qua hẳn đi cơn dục vọng. Một lần, hai lần, ba lần...tất cả là 36 lần tôi đạt được khoái cảm. Tôi không hiểu với độ tuổI 38 như tôi mà sao "ra" nhiều thế. À! Tôi hiểu rồi, cái đó người ta gọi là "hồi xuân" ?
Sáng hôm sau, khi cơn sốt sinh lý trôi qua, tôi cảm thấy xấu hổ và đầy mặc cảm tội lỗi với chính mình. Tôi vùi đầu vào công việc, mười giờ mỗi ngày trong hãng giấy và cuối tuần tôi đi cuốn su ?ì thêm cho nhà hàng Nhật, tránh sự nhàn rãnh, bất an. Hoà càng lớn càng độc lập, tự làm mọi việc cho bản thân, không phiền hà đến tôi nhiều.
Phần tôi sau những giờ làm, về nhà tắm rửa ăn uống qua loa là cố lăn ra ngủ, cho xong một ngày. Vậy mà không hiểu sao, cây chẳng gió ngừng? Tôi làm khâu 'cángcuộn' còn Định thì làm trong phòng kiểm phẩm công ty làm giấy. Một lần ăn trưa, đi ngang, tôi đã chạm phải ánh mắt thật 'đồng hương' của anh. Trước giờ, phòng kiểm phẩm hầu hết là do người Mỹ đảm trách. Chưa bao giờ tôi cảm thấy bối rối đến như vậy. Suốt dãy hành lang dẫn tới cafeteria hai chân tôi như muốn đánh quần vào nhau, nghiêng đảo cả người. Vừa đi tôi vừa rủa thầm, 'thằng cha mắc dịch !'. Rồi liên tục mấy ngày sau, trưa nào tôi cũng phải cố đi thật nhanh ngang qua phòng 'thằng cha mắc dịch', mà không khỏi phải đón nhận cái nhìn đầm ấm, 'chết' người đó. Tôi biết chắc anh là người Việt vì cái bảng tên trước phòng, Dinh Nguyen. Có vài hôm đi ngang, không thấy anh, tự dưng tôi không thấy dễ chịu như mình tưởng mà trái lại, như thiếu vắng một cái gì buồn buồn khó hiểu ?Cúc ơi, mi già rồi chớ phải dậy thì mới lớn đâú, tôi cười thầm tự trách chính mình. Vài tuần sau, Định làm quen và thường xuyên ăn trưa chung với tôi. Định hơn tôi hai tuổi, nhưng trông già dạn vì cặp kiếng cận và mái tóc hoa râm không chịu nhuộm của anh. Tôi cảm thấy thật gần gũi, an tâm bên anh và lần đầu tiên trong suốt những năm tháng dài chịu đựng, tôi yêu đời và mọi sự sống chung quanh nhiều hơn. Hữu duyên thiên lý, anh lại hợp với tôi nhiều thứ, từ ăn uống đến nhu cầu giải trí. Định thích ăn đồ biển, tôi mê từ cá tôm đến mọi loài sống dưới biển thứ nào tôi cũng dồn vào miệng được hết. Giờ rãnh tôi đọc báo nghe nhạc, anh thì thuộc thơ từ tiền chiến đến hiện đại, thuộc vanh vách từ Quang Dũng, Nguyễn Bính đến Nguyên Sa, Vũ Hữu Định, Nguyễn Tất Nhiên, Bùi Giáng... Tôi cho anh mượn mấy tape nhạc của một thời chinh chiến, anh mua tặng tôi những sáng tác mới của Trần Quãng Nam, Hoàng Quốc Bảo. Tôi ngưỡng mộ anh, còn anh quí trọng, nâng niu tôi như món đồ dễ vỡ. Không phải anh nhúc nhát gì ở tuổi bốn mươi, nhưng anh luôn giữ một khoảng cách cần thiết cho những xúc cảm của mình. 'Đừng để xúc cảm nhất thời đánh lừa những tình cảm chân thật', anh nói một tình cờ nào đó mà tôi nhớ mãi sau nầy ? Không phải mãi đến bây giờ mới có người đàn ông đến ve vãn, làm quen tôi. Đã mười mấy năm rồi chừng như chưa bao giờ tôi thật sự quan tâm đến những biến động tình cảm của chính tôi và những người khác phái chung quanh. Tôi có bổn phận làm mẹ để lo toan, có một xã hộI xa lạ để đối phó, có cả một gia đình chồng cố dồn hết bổn phận làm vợ, làm dâu để đương đầu. Mẹ chồng bắt tôi phải đeo tang, trong lúc tôi vẫn tin rằng Chính vẫn còn sống. Không nghe, bà nói lớn nói nhỏ rằng tôi vẫn còn 'gượng traí, muốn chồng. Trong, tôi không còn gì và ngoài, tôi không thấy ai. Tức nước vỡ bờ, tôi nhắm mắt bồng con ra khỏi nhà chồng trong bao nhiêu lời đay nghiến cay độc. Không phải chỉ cho tôi, còn cả tương lai cho Hoà nữa. Rồi, theo năm tháng một dạ một lòng nuôi con lẽ ra, họ phải thương cảm cho tôi, đằng nầy coi như phủi nợ phủi nần. Thành phố nhỏ, số ngườI Việt định cư lưa thưa nên nhất cữ nhất động, ai cũng biết ai. He ?ô chị Cúc. Thủy đây, khỏe hông chị. Má nhắn cuối tuần nầy chị đưa thằng Hoà qua chơi với má..? À, nghe nói có ông kỹ sư Việt Nam nào mới chuyển tới trong hãng chị hả ! Coi được hông chị, làm mai cho em đi ?úc hả, má đây. Người đồn đãi mầy với thằng Định gì đó, có hông. Giấy rách thì giữ lấy lề, còn mặt mũi tao, còn thằng Hoà nữa, tội nghiệp nó. Đại để là như vậy. Tôi cũng chẳng còn quan tâm gì, nhưng trong cùng tận tấm lòng, tôi vẫn thấy mình có lỗi với Chính, với con. Nhưng lỗi gì, thì thật sự tôi cũng không biết được. Nên gặp Định thì tôi bức rức đến sợ sệt còn xa anh thì tôi nuối tiếc, nhớ thương đến ngơ ngẩn người. Và chừng như Định hiểu tâm trạng tôi, anh kiên nhẫn, từ tốn để không làm tôi phải khó xử. Anh yêu tôi thiết tha nhưng vẫn cố giữ khoảng cách cần thiết cho tôi lựa chọn. Mà có sự chọn lựa nào không mất mát bao giờ. Tôi đã mất nửa đời cho sự ràng buộc của bổn phận, chưa và sẽ mãi mãi không chút gì hối tiếc trong tôi.
Anh không sợ sự hy sinh hay mất mát trong đời sống tình cảm, nhưng rất sợ sự miễn cưỡng và giả dối trong tình yêu. Chúng ta hãy sống thật lòng với nhau dù mai nầy phải vĩnh viễn chia tay. Tại sao là em mà không là người đàn bà khác. Vì em là định mệnh, là tiền kiếp một đời nhau. Nếu người ta không yêu được người nầy thì yêu một ngườI khác, thì cuộc đời sẽ tẻ nhạt và tình yêu vô vị biết chừng nào. Định mệnh, tiền kiếp của một đời nhau ! Sao nghe chừng ngậm ngùi, xa vắng. Định ơi, em đây mà trước mặt anh hiện hữu. Anh đây mà trong tầm tay em tha thiết một đời. Giòng nước mắt nóng hổi lăn tròn xuống má tôi đọng trên môi anh chờ đợi. Đôi mắt tôi mờ nhạt, buổi chiều trải nắng vàng phai bên ngoài khung cửa sổ nhà anh. Tôi chơi vơi, hụt hẫng nhịp tim lơi khi đôi môi Định quyện chặt, cuốn hút bờ môi tôi nóng bỏng. Tiếng đồng vọng đâu đây, chung quanh tối sẫm trong đầu óc tôi mê mải, hồ như. Bàn tay Định cuồng bạo, bất chấp lần xuống vú và bẹn của tôị Dùng hai ngón tay trỏ và áp út Định banh rộng hai mép thịt vùng kín của tôi ra và đút ngón giữa vàọ Định cứ thể đẩy ngón tay vào rồi ra liên. Tôi cảm thấy bên dưới ươn ướt và trong lúc đó những tiếng thở hỗn hển phát ra trên khuôn mặt đầy thú tính của hắn phà vào mặt và vú của tôị Tôi nhắm nghiền đôi mắt, muốn để mọi hệ lụy chìm đắm trong sự buông thả của thể xác. Định như con hổ đói lâu ngày, vồ vập, ngấu nghiến miếng mồi ngon không nâng niu, không thương tiếc. Hắn cuối xuống hôn lấy hôn để vào vùng kín để lại bải nước bọt của hắn tràn xuống hai bắp đùi non của tôị Hắn cắn nhè nhẹ vào mồng đốc làm tôi dăm ba lúc phải giựt bắn người lên vì vùng nhạy cảm bật phát. Hắn như con thú đói chồm lên và nhảy cẩn như chó sói vào mùa động cỡn, muà sinh sản. Hắn nhảy tưng lên và quỵu xuống như con thú tật nguyền giẩy chết như viên vừa mới xuyên qua tim của hắn. Tôi thấy trong tôi chứa đầy dung dịch ướt mẹp và tanh óị Cơn xúc cảm qua mau, còn lại là bao nỗi ê chề,tan tác. Định không để lại chút thỏa mãn, lưu luyến gì trên thể xác lẫn tâm hồn tôi. Sao vậy... Nếu Cúc chưa thỏa mãn, anh sẽ cố gắng lần nữa được mà ! Anh còn sung lắm! Định, anh đang nói gì ? Tôi... Không, tôi không phải chỉ là con thú. Tôi là một con người, một con người như chợt bừng lên từ cơn đắm hụt, chết chìm trong trong dòng sông dục vọng. Tôi đẩy mạnh Định ra, ngơ ngác. Em đang ở đâu đây ? Mình đã làm gì ở đây ? Phải, tôi đang ở đâu, làm gì ở đây. Hòa ơi, mẹ điên rồi. Tôi đứng dậy chụp lấy nịt vú và quần lót vội vã xách đị mặc cho Định cứ nhìn thèm thuồng từ phía sau đôi mông lồ lộ trắng ngần. Tôi mặc lại quần áo chỉnh tề rồi đi thật nhanh ra cửa, không quay lại. Phía sau tiếng cánh cửa đóng sầm, là khoảng không im lặng, buồn tênh. Và, trong tiếng nấc nghẹn ngào cùng tận cõi lòng tôi, là vẳng bên tai tiếng vọng từ bờ thẳm, 'tôi là ai trong cuộc vui đời nầy ?'
Buổi sáng tháng Ba trời lạnh như cắt thịt da.. Bên ngoài cánh cửa sổ mờ đục hơi sương là một ngày xám ngắt cuối đông đang hờ hững bắt đầu. Tôi vừa uống vội mấy ngụm cà phê vừa chuẩn bị hộp cơm mang theo cho bửa ăn trưa. Đã sáu giờ mười lăm, phải mất ít nhất mười phút để mở máy xe cho ấm sưởi, cào lớp sương đá đóng quanh thành kiếng mới mong đi làm được. Tôi quơ chùm chìa khoá trên bàn, quay lại nói với Chính: Em ra cào đá và đề xe sẵn cho ấm..?
- Cúc có cần gì anh không?
- Không. Anh uống cà phê đi, để nguội. Em trở vô ngay...
Tôi khép cửa bước ra ngoài. Trời tờ mờ, lạnh cắt. Mọi việc như một nhịp điệu, một điệp khúc buồn cho đến lúc tôi gặp lại Chính. Những tình cảm sôi nổi ban đầu lắng dịu sau hai tuần lễ, bây giờ là những đối diện thực tại của mười sáu năm cách biệt. Hai mẹ con không biết phải bắt đầu từ đâu với anh và ngược lại, Chính bở ngỡ với hoàn cảnh xa lạ chung quanh. Không nói ra nhưng cuối cùng, cả ba chừng như bắt đầu bằng sự dò dẫm nhận diện tình cảm lẫn nhau. Từ những động tác nhỏ nhất đến những thói quen sinh hoạt hằng ngày, lạng chạng, ngập ngừng. Tính Hoà trầm lặng, không biểu lộ tình cảm nhiều, nó lại càng khó khăn hơn vì khả năng tiếng Việt hạn chế. Còn Chính làm quen con với những món quà nhỏ như đồng hồ, dây chuyền mà anh đã mang cho nó từ Việt Nam. Qua thư từ và một số hình ảnh trên truyền hình, Hoà hiểu những món quà nhỏ đó là cả sự hy sinh chiu chắt của cha nó. Tay Chính run run khi đeo chiếc đồng hồ cho con, còn Hoà thì mắt đỏ hoe lí nhí cảm ơn. Tôi cũng xúc động vô cùng trước tình cảm cha con anh... Phần tôi, cả tôi và anh vẫn còn ở giữa trạng thái nhận diện nhau trong không gian gang tấc... Mở quạt sưởi tới số ba trong lòng xe lạnh cóng, tôi cào mạnh lớp đá phủ kiếng trước. Không nhìn lại, nhưng tôi vẫn linh cảm anh đang đứng tựa cửa sổ nhìn ra ái ngại. Chính già hơn trong bức ảnh anh gửi qua cho mẹ con tôi. Tóc anh bạc nhiều và lưa thưa. Khuôn mặt đen sạm nắng, đầy nét chịu đựng với đôi mắt quầng sâu, anh trông già hơn trước tuổi vừa chạm năm mươi. So lại, tôi quá rỡ ràng, tươi trẻ trong gương, bên anh đến lộ liễu. Vã lại, thời gian tù đày qua nhiều lao tù cộng sản, chân trái của Chính đã gần như tê liệt, không cử động và mất cảm giác. Anh đi đứng khó khăn và khập khễnh.
Mấy ngày hôm nay trời lại trở lạnh mười sáu mười bảy độ F, làm Chính đau nhức, khó ngủ. Chính đưa tôi bịt giấy đựng đồ ăn trưa mà anh đã chuẩn bị sẵn và chống chiếc gậy gỗ bạn bè tặng từ Việt Nam, theo tôi ra cửa. Nhờ mấy viên Tylenol PM, tối qua Chính ngủ được chút đỉnh nên sáng nay anh có vẻ tươi tỉnh hơn. Một chút gần gũi len lén dâng lên, tôi nhìn anh nghĩ đến một ngày nữa lặng lẽ đang chờ đợi... trong ánh mắt bịn rịn, Chính đang cố tìm một cữ chỉ, một lời nói với tôi cho đúng mực, hợp tình. Không như mọi khi bước vội ra xe, tôi cũng đang luống cuống, chờ đợi. " Em đi làm? " Tôi nói khẽ, mở cánh cửa như một thói quen. Cùng với luồng hơi lạnh thổi vào là mấy ngón tay dài, xương xẩu nắm nhẹ tay tôi. Chừng như thoảng chút thời gian ngừng động quanh đây. Chính ơi, là anh đây mà. Chính của phút giây sau những lần về phép? Chính của những vẫy tay lần cuối, mờ dần trong bụi bậm phía sau chuyến xe đưa mẹ con em ra khỏi vùng lửa đạn. Cũng là lần cuối một bàn tay, chìm khuất trong chuỗi ngày cách biệt.
Cúc, anh xin lỗi em. Đừng oán giận anh nữa, nghe em?... Lỗi gì... anh đừng nói vậy. Thôi em đi làm, chiều gặp lại !
Tôi đi thật nhanh ra xe, che dấu những giòng nước mắt đang tuôn tràn trên má. Ngồi vào xe, không kềm chế được nữa tôi gục đầu khóc ngon lành như trút bao nhiêu chờ đợi trong lòng. Thật sự tôi đã oán giận gì anh ? Nếu có, là thân phận nhỏ nhoi của chúng tôi trong dòng cuồng nộ, cuốn trôi của lịch sử. Nào phải anh. Vậy mà không hiểu sao tôi vẫn còn lạ mặt, lạ lòng với Chính... Tôi cho xe ra khỏi bãi đậu, rẽ vào lòng đường nối tiếp một dòng đời trước mặt. Gần như từ hôm qua đến nay tôi và anh vẫn chưa 'gần gũí vợ chồng với nhau. Mấy hôm đầu tiên, anh nằm một góc bên tôi trằn trọc, thở nhẹ? Để nửa đêm chợt giấc, tôi giật mình không còn nhìn thấy anh nằm bên. Bật ngồi dậy, tôi nghe tiếng anh ngáy đều, nằm co ro ở dưới sàn thảm. Tôi đánh thức anh, hỏi tại sao. Chính bối rối, nhìn tôi cười nhẹ anh không quen ngủ trên giường nệm. Ngủ dưới nầy quen, dễ chịu hơn'. Tôi đành năn nỉ anh lên ngủ trên giường với tôi, nằm dưới trời lạnh dễ bệnh. Mọi việc rồi sẽ quen đi. Chính gật đầu, cười, chìu ý. Nhìn Chính rụt rè lên nằm bên cạnh, tự dưng tôi thương chồng đến ứa nước mắt. Để những đêm sau đó, Chính cố gắng nối lại nhịp cầu dang dở, đã mất suốt mười mấy năm qua bằng những câu chuyện của anh trong chuỗi ngày dài quá khứ. Cho đến bây giờ tôi và cả Hòa mới hiểu sao anh không trở về, không đi cùng với mẹ con trên bước đường lưu lạc. Là một sĩ quan chỉ huy, anh không thể bỏ rơi đồng đội, bỏ rơi chiến hữu của anh để chạy về nơi an lành với gia đình. Anh phải cắn chặt răng để sự xúc động khi nhìn em và con lên xe, rời Trảng Bàng về Sàigòn với gia đình anh. Tình hình căng thẳng nên anh biết lần chia
tay đó có thể là lần cuối. Nhưng làm sao hơn khi bao nhiêu đồng đội anh đang đem tính mạng quyết tử thủ, bảo vệ từng bờ tre ruộng lúa của quê nhà... Khi chiến cuộc gần tàn, nếu anh hành động như bao người khác, cởi bỏ bộ quân phục mà anh đã phục vụ, đã thắm máu biết bao chiến hữu của anh mà chạy, thì đã không đến nổ tù đày như vậy. Anh đã không làm vậy. Với nguyên bộ quân phục, binh hàm anh đã bị chúng bắt dọc trên đường quốc lộ 1. Trở thành tù binh chiến tranh trong những giờ 'thứ hai mươi lăm? của cuộc chiến. Không được đối xử và hưởng chế độ như một người tù đăng ký cải tạo. Anh biết, có lỗi với em với Hòa, với gia đình, nhưng nếu phải làm lại, anh cũng không chọn hành động khác hơn. Giọng Chính đều đặn và ngậm ngùi. Hòa ngồi lắng nghe, trong ánh mắt thật xúc động và cũng thật hãnh diện về cha nó. Còn tôi, những lời anh như những vết dao cắt sâu vào tâm hồn tôi rướm máu. Tôi đã phản bội anh, đã chà đạp lên tấm lòng hy sinh cao quí của chồng... Sau lần dan díu xác thịt, tôi ân hận và ngao ngán mỗi lần phải đối diện với Định. Ngược lại, Định săn đuổi, bủa vây tôi ở mọi nẻo tình mà anh có thể. Định như điên dại, say tình hay chỉ là phản ứng của tự ái đàn ông ? Tôi đã xin lỗi anh về sự nông nổi, lầm lẫn của tôi và anh trong quan hệ thể xác, tình cảm. Từ đó, tôi tránh mọi liên lạc, gặp gỡ riêng tư với Định. Nhiều lần Định gọi điện thoại, lúc van xin, lúc gần như hăm dọa sẽ bêu rêu chuyện 'xác thịt' của tôi với anh cho mọi người và cả gia đình chồng tôi biết. Tôi ngạc nhiên về thái độ của Định, nhưng thật dửng dưng trước sự hăm dọa thấp hèn của anh. Thành phố nhỏ tiếng xấu bay xa, tôi nói thật lòng với Chính. Anh nghe, lặng yên và cười nhẹ: Chúng ta đã trải qua quá nhiều giông bảo của đời. Mọi vấp ngã, lỗi lầm trong mỗi con người thật bé nhỏ so với chiều dài của định mênh.
Hết
Truyện Sex - Giấc Mơ Trắng
Căn nhà trống vắng, lặng tanh. Trên giường tôi có thể nghiêng tai, nghe rõ từng tiếng kim đồng hồ lắc cắc treo cuối phòng. Chưa mười giờ, còn quá sớm để chuẫn bị cho bửa cơm trưa . Thân thể tôi lười biếng, rã rười sau một đêm mất ngủ.
Tối qua trong đêm cuồng nộ vì sự thiếu vắng đàn ông tôi đã vật vã với bàn tay suốt canh thâụ Mười tám lần rạ Tôi cảm thấy thân người rũ rượi. Buổi sáng thằng Hoà đi học còn tôi thì gọi vào hãng báo xin nghỉ bệnh. Cả tháng nay không riêng gì tôi, Hoà cũng thấp thổm, ngồi đứng không yên. Thỉnh thoảng bắt gặp những nét đăm chiêu trên khuôn mặt 'người lớn' trước tuổi của con, tôi xót xa từng tiếng thở dài. Niềm vui lớn nào cũng theo sau là nỗi lo lắng không cùng. Mười sáu năm qua Hoà lớn khôn trong vòng tay đơn chiếc của tôi. Hai mẹ con sống theo từng ngày tháng với đầy thử thách và hy vọng. Đôi lúc nhìn lại, tôi cũng phải giật mình tự hỏi, làm sao mình lại vượt qua được những tháng năm dài khổ ải đó. Số phận con người chừng như bao giờ cũng lấn lướt trên sóng gió cuộc đời. Còn cuộc đời, dù có rộng lớn tới đâu chỉ là sự tập hợp của mỗi định mệnh con người chúng ta.
Hòa không hề biết gì về cha, ngoài bức ảnh trắng đen cũ kỹ của người đàn ông trẻ trong bộ binh phục rằn ri, bồng nó trên tay lúc một tuổi rưỡi. Vậy mà ngày một lớn nó càng giống hệt người trong bức ảnh. Không phải tôi bị ám thị, mà chính nó, Hòa cũng biết mình giống cha như đúc. Lấy chồng chưa được hai năm tôi đã mười sáu năm cách biệt... Trong sự hỗn loạn cả thành phố, là biết bao người vợ trẻ chờ tin bóng chồng về. Và, tan tác thất thểu, từng người chồng trở về trong nỗi vui mừng đoàn tụ hoang mang. Chính không có cả trong số những người 'may mắn' đó. Tôi bồng con chạy vạy khắp mọi nơi, từ người quen đến bè bạn của anh, mong nghe được chút gì về Chính. Không ai nói gặp anh, biết gì về số phận anh trong những ngày tan hàng, rã ngũ. Tôi chưa kịp hoàn hồn, thì cơn lốc khác cuốn số phận mẹ con tôi vào biển đời xa lạ. Tôi bồng con theo gia đình chồng di tản, lên con tàu để không biết về đâu...
Nếu không có sự hiện diện của Hòa, tôi không biết mình còn mối quan hệ nào với Chính nữa không ? Cả tinh thần lẫn thể xác. Thời gian chảy đá mòn sông núi lở, nói chi tôi thân phận người đàn bà. Tình yêu, tự nó, đã là hoa trái của cuộc đời, phải cần được vung bồi, ấp ủ. Bên trong những thổn thức nhớ thương vời vợi, là đôi môi khao khát những nụ hôn; là vòng ngực bờ vai, ân cần tha thiết một vòng tay ôm, những cái đêm mặn nồng, nhấp nhô lạc vào mê cung của ái ân cuồng nhiệt. Làm sao tôi quên được những lần Chính cùng tôi thụ hưởng cảnh vợ chồng suốt đêm thâụ Tôi thèm mùi vị đàn ông, thèm cái mùi tanh tanh tỏa ra từ Chính sau những lần Chính xuất tinh Những mất mát, những cô đơn cùng tận ban đầu rồi cũng qua đi, cũng quá khứ. Bây giờ còn lại là cuộc sống của thực tại và, cuộc sống của mẹ con tôi những ngày sắp tới. Nước mắt không thể nguôi ngoai hết nỗi đau đớn cuộc đời, thì thương nhớ cũng không xóa nhoà hết vết hằn năm tháng?
Mười sáu năm. Mười sáu năm tôi sống như loài chùm gởi trên thân phận của một người mẹ. Mỗi bước chập chững lớn khôn của con, tôi chừng như xa dần với kỷ niệm. Hình ảnh Chính mờ nhạt, có lúc biến mất hẳn trong đời sống hằng ngày của mẹ con tôi. Để thỉnh thoảng, trở giấc giữa đêm, tôi chợt hốt hoảng trong nỗi cô đơn cùng tận với chăn gối xa lạ, lạnh lẽo chung quanh. Tôi thèm hơi ấm của người đàn ông đến chết được. Tôi thèm "nó" , tôi thèm được nâng niu, vuốt ve, mơn trớn, những nụ hôn say đắm cuồng nhiệt trên đầu của "nó". Nghiệt ngã thay những giây phút đó, lòng tôi không hề nghĩ đến Chính. Không phải vì sự đối xử lạnh nhạt, tàn tệ của gia đình Chính với mẹ con tôi, mà chính ở lòng tôi. Đã nguội lạnh, đã bao giờ xa cách nghìn trùng. Không một giọt nước mắt nào lớn hơn sự mất mát, sự mất
mát trong chính cõi lòng mình. Tôi đã khóc, từ ngày lấy anh, cho đến bây giờ vẫn còn khóc được, phải chăng vẫn còn đâu đó chút gì ân ái, nghiã tình. Những ngày tháng đầu tiên hình ảnh Chính là mọi hy vọng, là chiếc phao tôi bám chặt để vượt qua những cơn sóng bão của đời. Có lúc tôi chợt hốt hoảng khi chính hình ảnh của hy vọng đó mờ nhạt, mất hút dần trong tâm não của tôi. Cũng may tôi còn có Hoà, nếu không tôi đã mất cả luôn chiếc bóng của chính mình... Cho đến tuần rồi Thảo, em gái Chính, gọi báo tin anh vẫn còn sống ! Anh đã ra tù sau thời gian dài bị bắt làm tù binh cải tạo và vừa liên lạc được với gia đình. Chính có gửi kèm cho tôi một lá thư báo sẽ qua Mỹ đoàn tụ theo diện HO. Sau phút sững sờ, tôi khóc thật ngon lành như trút hết bao nỗi cay đắng, chịu đựng những ngày qua. Thư nối thư, mười sáu năm ly biệt gói gém trong những trang thư chừng thu ngắn không và thời gian vằng vặc. Anh kể tôi nghe những năm tháng kinh hoàng tù tội. Nếu không vì mẹ con tôi, hình ảnh cuối cùng cho mọi hy vọng sống sót, Chính không thể nào vượt qua những cửa đáy ngục của trần gian. Mỗi giòng chữ của anh là mỗi giọt nước mắt tôi rơi. Lạ lùng thay trong những thư từ cho anh, tôi không hề nhắc đến hoàn cảnh của mẹ con tôi những ngày lư lạc trôi qua, dù chỉ một giòng?
Có lẽ, trước nỗI đoạ đày quá lớn của anh, mọi gian khổ của mẹ con tôi chỉ là những cơn mưa bụi phất phơ trong một kiếp người. Gia đình Chính cũng thay đổi thái độ với tôi. Đã có những buổi viếng thăm và thường xuyên hơn những cuộc điện đàm với tôi dù rằng ở giữa những hàn gắn đó vẫn là cố gắng gượng gạo cả đôi bên... Tôi lựa bức hình tươi tắn nhất của mẹ con tôi gửi cho anh. Và ngược lại, tôi và Hoà cũng nhận được bức hình mới nhất của anh. Với tôi, anh già dạn đi nhiều nhưng cũng đâu đó dáng hình của quá khứ. Nhưng với Hoà, nó chừng như ngỡ ngàng, xa lạ với người trong ảnh. Tôi thông cảm phản ứng tình cảm của con. Tôi thường kể Hoà nghe những kỷ niệm giữa Chính và nó trong ngày tháng còn bồng tay những lần cha nó về phép. Ngày đoàn tụ gần kề Hoà càng lo lắng đến sợ sệt, ít nói ra mặt. Tôi cũng không khác gì hơn. Cuộc sống thực tại của bao tháng ngày qua đã mang đến trong tôi nhiều biến chuyển tình cảm. Và, tận cùng sự thủy chung của một người vợ, tôi không biết mình còn xứng đáng với anh không?
Ba mươi tám tuổi, một con, tôi đang trở lại thời kỳ 'con gái '. Sự tái viên mãn tự nhiên của sinh lý, chừng như nằm ngoài sự kiểm soát của lý trí. Tôi vật lộn với sự thèm khác sinh lý hằng ngàỵ Không làm sao tôi cản nổi những cái nhìn của tôi vào bộ phận dưới của các ông làm chung hãng. Tôi cứ luôn nghĩ là một ngày nào đó tôi sẽ cùng chăn gối với bác Hoàng, hay thằng Lê vừa tròn 20 tuổị Tôi hết lòng thương con, sẵn sàng hy sinh tất cả đời mình cho tương lai, hạnh phúc của nó. Nhưng có những đêm trở giấc, tôi trằn trọc để bàng hoàng nhận ra rằng hai vú và phần 'kín của đàn bà' phía bên dướI đang hừng hực những đòi hỏi tưởng đã rồi một đời ngủ yên. Nhiệt độ thân dường như tăng dần vào những đêm gần đâỵ Tôi dùng nước đá chà sát hai đầu vú và âm hộ để hy vọng làm giảm đi cái nóng đang hừng hực đốt cháy trong người của tôị Nhưng càng chà sát tôi càng thấy hai đầu vú căn cứng. Vùng bẹn sưng lên đỏ bẳn và nhạy cảm vô cùng. Tôi đã nhiều lần cố dùng tất cả sức mạnh lý trí, lẽ phải của tình cảm để chận đứng, để quên đi những khao khát thể xác tầm thường đó. Càng cố gắng tôi lại càng bối rối, lo sợ không đâu. Những đêm khó ngủ như vậy thường xuyên hơn, tôi co quắp người, ngực căng cứng, hai đầu vú như có từng đàn kiến bò quanh và cửa mình ẩm ướt, ngứa ngái khó chịu vô cùng. Cả đầu óc, thân thể tôi như chiếc bong bóng căng phồng, sắp vỡ tung... Hai bàn tay cứ miết vào âm đạo mong sao cho nó qua hẳn đi cơn dục vọng. Một lần, hai lần, ba lần...tất cả là 36 lần tôi đạt được khoái cảm. Tôi không hiểu với độ tuổI 38 như tôi mà sao "ra" nhiều thế. À! Tôi hiểu rồi, cái đó người ta gọi là "hồi xuân" ?
Sáng hôm sau, khi cơn sốt sinh lý trôi qua, tôi cảm thấy xấu hổ và đầy mặc cảm tội lỗi với chính mình. Tôi vùi đầu vào công việc, mười giờ mỗi ngày trong hãng giấy và cuối tuần tôi đi cuốn su ?ì thêm cho nhà hàng Nhật, tránh sự nhàn rãnh, bất an. Hoà càng lớn càng độc lập, tự làm mọi việc cho bản thân, không phiền hà đến tôi nhiều.
Phần tôi sau những giờ làm, về nhà tắm rửa ăn uống qua loa là cố lăn ra ngủ, cho xong một ngày. Vậy mà không hiểu sao, cây chẳng gió ngừng? Tôi làm khâu 'cángcuộn' còn Định thì làm trong phòng kiểm phẩm công ty làm giấy. Một lần ăn trưa, đi ngang, tôi đã chạm phải ánh mắt thật 'đồng hương' của anh. Trước giờ, phòng kiểm phẩm hầu hết là do người Mỹ đảm trách. Chưa bao giờ tôi cảm thấy bối rối đến như vậy. Suốt dãy hành lang dẫn tới cafeteria hai chân tôi như muốn đánh quần vào nhau, nghiêng đảo cả người. Vừa đi tôi vừa rủa thầm, 'thằng cha mắc dịch !'. Rồi liên tục mấy ngày sau, trưa nào tôi cũng phải cố đi thật nhanh ngang qua phòng 'thằng cha mắc dịch', mà không khỏi phải đón nhận cái nhìn đầm ấm, 'chết' người đó. Tôi biết chắc anh là người Việt vì cái bảng tên trước phòng, Dinh Nguyen. Có vài hôm đi ngang, không thấy anh, tự dưng tôi không thấy dễ chịu như mình tưởng mà trái lại, như thiếu vắng một cái gì buồn buồn khó hiểu ?Cúc ơi, mi già rồi chớ phải dậy thì mới lớn đâú, tôi cười thầm tự trách chính mình. Vài tuần sau, Định làm quen và thường xuyên ăn trưa chung với tôi. Định hơn tôi hai tuổi, nhưng trông già dạn vì cặp kiếng cận và mái tóc hoa râm không chịu nhuộm của anh. Tôi cảm thấy thật gần gũi, an tâm bên anh và lần đầu tiên trong suốt những năm tháng dài chịu đựng, tôi yêu đời và mọi sự sống chung quanh nhiều hơn. Hữu duyên thiên lý, anh lại hợp với tôi nhiều thứ, từ ăn uống đến nhu cầu giải trí. Định thích ăn đồ biển, tôi mê từ cá tôm đến mọi loài sống dưới biển thứ nào tôi cũng dồn vào miệng được hết. Giờ rãnh tôi đọc báo nghe nhạc, anh thì thuộc thơ từ tiền chiến đến hiện đại, thuộc vanh vách từ Quang Dũng, Nguyễn Bính đến Nguyên Sa, Vũ Hữu Định, Nguyễn Tất Nhiên, Bùi Giáng... Tôi cho anh mượn mấy tape nhạc của một thời chinh chiến, anh mua tặng tôi những sáng tác mới của Trần Quãng Nam, Hoàng Quốc Bảo. Tôi ngưỡng mộ anh, còn anh quí trọng, nâng niu tôi như món đồ dễ vỡ. Không phải anh nhúc nhát gì ở tuổi bốn mươi, nhưng anh luôn giữ một khoảng cách cần thiết cho những xúc cảm của mình. 'Đừng để xúc cảm nhất thời đánh lừa những tình cảm chân thật', anh nói một tình cờ nào đó mà tôi nhớ mãi sau nầy ? Không phải mãi đến bây giờ mới có người đàn ông đến ve vãn, làm quen tôi. Đã mười mấy năm rồi chừng như chưa bao giờ tôi thật sự quan tâm đến những biến động tình cảm của chính tôi và những người khác phái chung quanh. Tôi có bổn phận làm mẹ để lo toan, có một xã hộI xa lạ để đối phó, có cả một gia đình chồng cố dồn hết bổn phận làm vợ, làm dâu để đương đầu. Mẹ chồng bắt tôi phải đeo tang, trong lúc tôi vẫn tin rằng Chính vẫn còn sống. Không nghe, bà nói lớn nói nhỏ rằng tôi vẫn còn 'gượng traí, muốn chồng. Trong, tôi không còn gì và ngoài, tôi không thấy ai. Tức nước vỡ bờ, tôi nhắm mắt bồng con ra khỏi nhà chồng trong bao nhiêu lời đay nghiến cay độc. Không phải chỉ cho tôi, còn cả tương lai cho Hoà nữa. Rồi, theo năm tháng một dạ một lòng nuôi con lẽ ra, họ phải thương cảm cho tôi, đằng nầy coi như phủi nợ phủi nần. Thành phố nhỏ, số ngườI Việt định cư lưa thưa nên nhất cữ nhất động, ai cũng biết ai. He ?ô chị Cúc. Thủy đây, khỏe hông chị. Má nhắn cuối tuần nầy chị đưa thằng Hoà qua chơi với má..? À, nghe nói có ông kỹ sư Việt Nam nào mới chuyển tới trong hãng chị hả ! Coi được hông chị, làm mai cho em đi ?úc hả, má đây. Người đồn đãi mầy với thằng Định gì đó, có hông. Giấy rách thì giữ lấy lề, còn mặt mũi tao, còn thằng Hoà nữa, tội nghiệp nó. Đại để là như vậy. Tôi cũng chẳng còn quan tâm gì, nhưng trong cùng tận tấm lòng, tôi vẫn thấy mình có lỗi với Chính, với con. Nhưng lỗi gì, thì thật sự tôi cũng không biết được. Nên gặp Định thì tôi bức rức đến sợ sệt còn xa anh thì tôi nuối tiếc, nhớ thương đến ngơ ngẩn người. Và chừng như Định hiểu tâm trạng tôi, anh kiên nhẫn, từ tốn để không làm tôi phải khó xử. Anh yêu tôi thiết tha nhưng vẫn cố giữ khoảng cách cần thiết cho tôi lựa chọn. Mà có sự chọn lựa nào không mất mát bao giờ. Tôi đã mất nửa đời cho sự ràng buộc của bổn phận, chưa và sẽ mãi mãi không chút gì hối tiếc trong tôi.
Anh không sợ sự hy sinh hay mất mát trong đời sống tình cảm, nhưng rất sợ sự miễn cưỡng và giả dối trong tình yêu. Chúng ta hãy sống thật lòng với nhau dù mai nầy phải vĩnh viễn chia tay. Tại sao là em mà không là người đàn bà khác. Vì em là định mệnh, là tiền kiếp một đời nhau. Nếu người ta không yêu được người nầy thì yêu một ngườI khác, thì cuộc đời sẽ tẻ nhạt và tình yêu vô vị biết chừng nào. Định mệnh, tiền kiếp của một đời nhau ! Sao nghe chừng ngậm ngùi, xa vắng. Định ơi, em đây mà trước mặt anh hiện hữu. Anh đây mà trong tầm tay em tha thiết một đời. Giòng nước mắt nóng hổi lăn tròn xuống má tôi đọng trên môi anh chờ đợi. Đôi mắt tôi mờ nhạt, buổi chiều trải nắng vàng phai bên ngoài khung cửa sổ nhà anh. Tôi chơi vơi, hụt hẫng nhịp tim lơi khi đôi môi Định quyện chặt, cuốn hút bờ môi tôi nóng bỏng. Tiếng đồng vọng đâu đây, chung quanh tối sẫm trong đầu óc tôi mê mải, hồ như. Bàn tay Định cuồng bạo, bất chấp lần xuống vú và bẹn của tôị Dùng hai ngón tay trỏ và áp út Định banh rộng hai mép thịt vùng kín của tôi ra và đút ngón giữa vàọ Định cứ thể đẩy ngón tay vào rồi ra liên. Tôi cảm thấy bên dưới ươn ướt và trong lúc đó những tiếng thở hỗn hển phát ra trên khuôn mặt đầy thú tính của hắn phà vào mặt và vú của tôị Tôi nhắm nghiền đôi mắt, muốn để mọi hệ lụy chìm đắm trong sự buông thả của thể xác. Định như con hổ đói lâu ngày, vồ vập, ngấu nghiến miếng mồi ngon không nâng niu, không thương tiếc. Hắn cuối xuống hôn lấy hôn để vào vùng kín để lại bải nước bọt của hắn tràn xuống hai bắp đùi non của tôị Hắn cắn nhè nhẹ vào mồng đốc làm tôi dăm ba lúc phải giựt bắn người lên vì vùng nhạy cảm bật phát. Hắn như con thú đói chồm lên và nhảy cẩn như chó sói vào mùa động cỡn, muà sinh sản. Hắn nhảy tưng lên và quỵu xuống như con thú tật nguyền giẩy chết như viên vừa mới xuyên qua tim của hắn. Tôi thấy trong tôi chứa đầy dung dịch ướt mẹp và tanh óị Cơn xúc cảm qua mau, còn lại là bao nỗi ê chề,tan tác. Định không để lại chút thỏa mãn, lưu luyến gì trên thể xác lẫn tâm hồn tôi. Sao vậy... Nếu Cúc chưa thỏa mãn, anh sẽ cố gắng lần nữa được mà ! Anh còn sung lắm! Định, anh đang nói gì ? Tôi... Không, tôi không phải chỉ là con thú. Tôi là một con người, một con người như chợt bừng lên từ cơn đắm hụt, chết chìm trong trong dòng sông dục vọng. Tôi đẩy mạnh Định ra, ngơ ngác. Em đang ở đâu đây ? Mình đã làm gì ở đây ? Phải, tôi đang ở đâu, làm gì ở đây. Hòa ơi, mẹ điên rồi. Tôi đứng dậy chụp lấy nịt vú và quần lót vội vã xách đị mặc cho Định cứ nhìn thèm thuồng từ phía sau đôi mông lồ lộ trắng ngần. Tôi mặc lại quần áo chỉnh tề rồi đi thật nhanh ra cửa, không quay lại. Phía sau tiếng cánh cửa đóng sầm, là khoảng không im lặng, buồn tênh. Và, trong tiếng nấc nghẹn ngào cùng tận cõi lòng tôi, là vẳng bên tai tiếng vọng từ bờ thẳm, 'tôi là ai trong cuộc vui đời nầy ?'
Buổi sáng tháng Ba trời lạnh như cắt thịt da.. Bên ngoài cánh cửa sổ mờ đục hơi sương là một ngày xám ngắt cuối đông đang hờ hững bắt đầu. Tôi vừa uống vội mấy ngụm cà phê vừa chuẩn bị hộp cơm mang theo cho bửa ăn trưa. Đã sáu giờ mười lăm, phải mất ít nhất mười phút để mở máy xe cho ấm sưởi, cào lớp sương đá đóng quanh thành kiếng mới mong đi làm được. Tôi quơ chùm chìa khoá trên bàn, quay lại nói với Chính: Em ra cào đá và đề xe sẵn cho ấm..?
- Cúc có cần gì anh không?
- Không. Anh uống cà phê đi, để nguội. Em trở vô ngay...
Tôi khép cửa bước ra ngoài. Trời tờ mờ, lạnh cắt. Mọi việc như một nhịp điệu, một điệp khúc buồn cho đến lúc tôi gặp lại Chính. Những tình cảm sôi nổi ban đầu lắng dịu sau hai tuần lễ, bây giờ là những đối diện thực tại của mười sáu năm cách biệt. Hai mẹ con không biết phải bắt đầu từ đâu với anh và ngược lại, Chính bở ngỡ với hoàn cảnh xa lạ chung quanh. Không nói ra nhưng cuối cùng, cả ba chừng như bắt đầu bằng sự dò dẫm nhận diện tình cảm lẫn nhau. Từ những động tác nhỏ nhất đến những thói quen sinh hoạt hằng ngày, lạng chạng, ngập ngừng. Tính Hoà trầm lặng, không biểu lộ tình cảm nhiều, nó lại càng khó khăn hơn vì khả năng tiếng Việt hạn chế. Còn Chính làm quen con với những món quà nhỏ như đồng hồ, dây chuyền mà anh đã mang cho nó từ Việt Nam. Qua thư từ và một số hình ảnh trên truyền hình, Hoà hiểu những món quà nhỏ đó là cả sự hy sinh chiu chắt của cha nó. Tay Chính run run khi đeo chiếc đồng hồ cho con, còn Hoà thì mắt đỏ hoe lí nhí cảm ơn. Tôi cũng xúc động vô cùng trước tình cảm cha con anh... Phần tôi, cả tôi và anh vẫn còn ở giữa trạng thái nhận diện nhau trong không gian gang tấc... Mở quạt sưởi tới số ba trong lòng xe lạnh cóng, tôi cào mạnh lớp đá phủ kiếng trước. Không nhìn lại, nhưng tôi vẫn linh cảm anh đang đứng tựa cửa sổ nhìn ra ái ngại. Chính già hơn trong bức ảnh anh gửi qua cho mẹ con tôi. Tóc anh bạc nhiều và lưa thưa. Khuôn mặt đen sạm nắng, đầy nét chịu đựng với đôi mắt quầng sâu, anh trông già hơn trước tuổi vừa chạm năm mươi. So lại, tôi quá rỡ ràng, tươi trẻ trong gương, bên anh đến lộ liễu. Vã lại, thời gian tù đày qua nhiều lao tù cộng sản, chân trái của Chính đã gần như tê liệt, không cử động và mất cảm giác. Anh đi đứng khó khăn và khập khễnh.
Mấy ngày hôm nay trời lại trở lạnh mười sáu mười bảy độ F, làm Chính đau nhức, khó ngủ. Chính đưa tôi bịt giấy đựng đồ ăn trưa mà anh đã chuẩn bị sẵn và chống chiếc gậy gỗ bạn bè tặng từ Việt Nam, theo tôi ra cửa. Nhờ mấy viên Tylenol PM, tối qua Chính ngủ được chút đỉnh nên sáng nay anh có vẻ tươi tỉnh hơn. Một chút gần gũi len lén dâng lên, tôi nhìn anh nghĩ đến một ngày nữa lặng lẽ đang chờ đợi... trong ánh mắt bịn rịn, Chính đang cố tìm một cữ chỉ, một lời nói với tôi cho đúng mực, hợp tình. Không như mọi khi bước vội ra xe, tôi cũng đang luống cuống, chờ đợi. " Em đi làm? " Tôi nói khẽ, mở cánh cửa như một thói quen. Cùng với luồng hơi lạnh thổi vào là mấy ngón tay dài, xương xẩu nắm nhẹ tay tôi. Chừng như thoảng chút thời gian ngừng động quanh đây. Chính ơi, là anh đây mà. Chính của phút giây sau những lần về phép? Chính của những vẫy tay lần cuối, mờ dần trong bụi bậm phía sau chuyến xe đưa mẹ con em ra khỏi vùng lửa đạn. Cũng là lần cuối một bàn tay, chìm khuất trong chuỗi ngày cách biệt.
Cúc, anh xin lỗi em. Đừng oán giận anh nữa, nghe em?... Lỗi gì... anh đừng nói vậy. Thôi em đi làm, chiều gặp lại !
Tôi đi thật nhanh ra xe, che dấu những giòng nước mắt đang tuôn tràn trên má. Ngồi vào xe, không kềm chế được nữa tôi gục đầu khóc ngon lành như trút bao nhiêu chờ đợi trong lòng. Thật sự tôi đã oán giận gì anh ? Nếu có, là thân phận nhỏ nhoi của chúng tôi trong dòng cuồng nộ, cuốn trôi của lịch sử. Nào phải anh. Vậy mà không hiểu sao tôi vẫn còn lạ mặt, lạ lòng với Chính... Tôi cho xe ra khỏi bãi đậu, rẽ vào lòng đường nối tiếp một dòng đời trước mặt. Gần như từ hôm qua đến nay tôi và anh vẫn chưa 'gần gũí vợ chồng với nhau. Mấy hôm đầu tiên, anh nằm một góc bên tôi trằn trọc, thở nhẹ? Để nửa đêm chợt giấc, tôi giật mình không còn nhìn thấy anh nằm bên. Bật ngồi dậy, tôi nghe tiếng anh ngáy đều, nằm co ro ở dưới sàn thảm. Tôi đánh thức anh, hỏi tại sao. Chính bối rối, nhìn tôi cười nhẹ anh không quen ngủ trên giường nệm. Ngủ dưới nầy quen, dễ chịu hơn'. Tôi đành năn nỉ anh lên ngủ trên giường với tôi, nằm dưới trời lạnh dễ bệnh. Mọi việc rồi sẽ quen đi. Chính gật đầu, cười, chìu ý. Nhìn Chính rụt rè lên nằm bên cạnh, tự dưng tôi thương chồng đến ứa nước mắt. Để những đêm sau đó, Chính cố gắng nối lại nhịp cầu dang dở, đã mất suốt mười mấy năm qua bằng những câu chuyện của anh trong chuỗi ngày dài quá khứ. Cho đến bây giờ tôi và cả Hòa mới hiểu sao anh không trở về, không đi cùng với mẹ con trên bước đường lưu lạc. Là một sĩ quan chỉ huy, anh không thể bỏ rơi đồng đội, bỏ rơi chiến hữu của anh để chạy về nơi an lành với gia đình. Anh phải cắn chặt răng để sự xúc động khi nhìn em và con lên xe, rời Trảng Bàng về Sàigòn với gia đình anh. Tình hình căng thẳng nên anh biết lần chia
tay đó có thể là lần cuối. Nhưng làm sao hơn khi bao nhiêu đồng đội anh đang đem tính mạng quyết tử thủ, bảo vệ từng bờ tre ruộng lúa của quê nhà... Khi chiến cuộc gần tàn, nếu anh hành động như bao người khác, cởi bỏ bộ quân phục mà anh đã phục vụ, đã thắm máu biết bao chiến hữu của anh mà chạy, thì đã không đến nổ tù đày như vậy. Anh đã không làm vậy. Với nguyên bộ quân phục, binh hàm anh đã bị chúng bắt dọc trên đường quốc lộ 1. Trở thành tù binh chiến tranh trong những giờ 'thứ hai mươi lăm? của cuộc chiến. Không được đối xử và hưởng chế độ như một người tù đăng ký cải tạo. Anh biết, có lỗi với em với Hòa, với gia đình, nhưng nếu phải làm lại, anh cũng không chọn hành động khác hơn. Giọng Chính đều đặn và ngậm ngùi. Hòa ngồi lắng nghe, trong ánh mắt thật xúc động và cũng thật hãnh diện về cha nó. Còn tôi, những lời anh như những vết dao cắt sâu vào tâm hồn tôi rướm máu. Tôi đã phản bội anh, đã chà đạp lên tấm lòng hy sinh cao quí của chồng... Sau lần dan díu xác thịt, tôi ân hận và ngao ngán mỗi lần phải đối diện với Định. Ngược lại, Định săn đuổi, bủa vây tôi ở mọi nẻo tình mà anh có thể. Định như điên dại, say tình hay chỉ là phản ứng của tự ái đàn ông ? Tôi đã xin lỗi anh về sự nông nổi, lầm lẫn của tôi và anh trong quan hệ thể xác, tình cảm. Từ đó, tôi tránh mọi liên lạc, gặp gỡ riêng tư với Định. Nhiều lần Định gọi điện thoại, lúc van xin, lúc gần như hăm dọa sẽ bêu rêu chuyện 'xác thịt' của tôi với anh cho mọi người và cả gia đình chồng tôi biết. Tôi ngạc nhiên về thái độ của Định, nhưng thật dửng dưng trước sự hăm dọa thấp hèn của anh. Thành phố nhỏ tiếng xấu bay xa, tôi nói thật lòng với Chính. Anh nghe, lặng yên và cười nhẹ: Chúng ta đã trải qua quá nhiều giông bảo của đời. Mọi vấp ngã, lỗi lầm trong mỗi con người thật bé nhỏ so với chiều dài của định mênh.
Hết
Truyện Sex - Giấc Mơ Trắng
Căn nhà trống vắng, lặng tanh. Trên giường tôi có thể nghiêng tai, nghe rõ từng tiếng kim đồng hồ lắc cắc treo cuối phòng. Chưa mười giờ, còn quá sớm để chuẫn bị cho bửa cơm trưa . Thân thể tôi lười biếng, rã rười sau một đêm mất ngủ.
Tối qua trong đêm cuồng nộ vì sự thiếu vắng đàn ông tôi đã vật vã với bàn tay suốt canh thâụ Mười tám lần rạ Tôi cảm thấy thân người rũ rượi. Buổi sáng thằng Hoà đi học còn tôi thì gọi vào hãng báo xin nghỉ bệnh. Cả tháng nay không riêng gì tôi, Hoà cũng thấp thổm, ngồi đứng không yên. Thỉnh thoảng bắt gặp những nét đăm chiêu trên khuôn mặt 'người lớn' trước tuổi của con, tôi xót xa từng tiếng thở dài. Niềm vui lớn nào cũng theo sau là nỗi lo lắng không cùng. Mười sáu năm qua Hoà lớn khôn trong vòng tay đơn chiếc của tôi. Hai mẹ con sống theo từng ngày tháng với đầy thử thách và hy vọng. Đôi lúc nhìn lại, tôi cũng phải giật mình tự hỏi, làm sao mình lại vượt qua được những tháng năm dài khổ ải đó. Số phận con người chừng như bao giờ cũng lấn lướt trên sóng gió cuộc đời. Còn cuộc đời, dù có rộng lớn tới đâu chỉ là sự tập hợp của mỗi định mệnh con người chúng ta.
Hòa không hề biết gì về cha, ngoài bức ảnh trắng đen cũ kỹ của người đàn ông trẻ trong bộ binh phục rằn ri, bồng nó trên tay lúc một tuổi rưỡi. Vậy mà ngày một lớn nó càng giống hệt người trong bức ảnh. Không phải tôi bị ám thị, mà chính nó, Hòa cũng biết mình giống cha như đúc. Lấy chồng chưa được hai năm tôi đã mười sáu năm cách biệt... Trong sự hỗn loạn cả thành phố, là biết bao người vợ trẻ chờ tin bóng chồng về. Và, tan tác thất thểu, từng người chồng trở về trong nỗi vui mừng đoàn tụ hoang mang. Chính không có cả trong số những người 'may mắn' đó. Tôi bồng con chạy vạy khắp mọi nơi, từ người quen đến bè bạn của anh, mong nghe được chút gì về Chính. Không ai nói gặp anh, biết gì về số phận anh trong những ngày tan hàng, rã ngũ. Tôi chưa kịp hoàn hồn, thì cơn lốc khác cuốn số phận mẹ con tôi vào biển đời xa lạ. Tôi bồng con theo gia đình chồng di tản, lên con tàu để không biết về đâu...
Nếu không có sự hiện diện của Hòa, tôi không biết mình còn mối quan hệ nào với Chính nữa không ? Cả tinh thần lẫn thể xác. Thời gian chảy đá mòn sông núi lở, nói chi tôi thân phận người đàn bà. Tình yêu, tự nó, đã là hoa trái của cuộc đời, phải cần được vung bồi, ấp ủ. Bên trong những thổn thức nhớ thương vời vợi, là đôi môi khao khát những nụ hôn; là vòng ngực bờ vai, ân cần tha thiết một vòng tay ôm, những cái đêm mặn nồng, nhấp nhô lạc vào mê cung của ái ân cuồng nhiệt. Làm sao tôi quên được những lần Chính cùng tôi thụ hưởng cảnh vợ chồng suốt đêm thâụ Tôi thèm mùi vị đàn ông, thèm cái mùi tanh tanh tỏa ra từ Chính sau những lần Chính xuất tinh Những mất mát, những cô đơn cùng tận ban đầu rồi cũng qua đi, cũng quá khứ. Bây giờ còn lại là cuộc sống của thực tại và, cuộc sống của mẹ con tôi những ngày sắp tới. Nước mắt không thể nguôi ngoai hết nỗi đau đớn cuộc đời, thì thương nhớ cũng không xóa nhoà hết vết hằn năm tháng?
Mười sáu năm. Mười sáu năm tôi sống như loài chùm gởi trên thân phận của một người mẹ. Mỗi bước chập chững lớn khôn của con, tôi chừng như xa dần với kỷ niệm. Hình ảnh Chính mờ nhạt, có lúc biến mất hẳn trong đời sống hằng ngày của mẹ con tôi. Để thỉnh thoảng, trở giấc giữa đêm, tôi chợt hốt hoảng trong nỗi cô đơn cùng tận với chăn gối xa lạ, lạnh lẽo chung quanh. Tôi thèm hơi ấm của người đàn ông đến chết được. Tôi thèm "nó" , tôi thèm được nâng niu, vuốt ve, mơn trớn, những nụ hôn say đắm cuồng nhiệt trên đầu của "nó". Nghiệt ngã thay những giây phút đó, lòng tôi không hề nghĩ đến Chính. Không phải vì sự đối xử lạnh nhạt, tàn tệ của gia đình Chính với mẹ con tôi, mà chính ở lòng tôi. Đã nguội lạnh, đã bao giờ xa cách nghìn trùng. Không một giọt nước mắt nào lớn hơn sự mất mát, sự mất
mát trong chính cõi lòng mình. Tôi đã khóc, từ ngày lấy anh, cho đến bây giờ vẫn còn khóc được, phải chăng vẫn còn đâu đó chút gì ân ái, nghiã tình. Những ngày tháng đầu tiên hình ảnh Chính là mọi hy vọng, là chiếc phao tôi bám chặt để vượt qua những cơn sóng bão của đời. Có lúc tôi chợt hốt hoảng khi chính hình ảnh của hy vọng đó mờ nhạt, mất hút dần trong tâm não của tôi. Cũng may tôi còn có Hoà, nếu không tôi đã mất cả luôn chiếc bóng của chính mình... Cho đến tuần rồi Thảo, em gái Chính, gọi báo tin anh vẫn còn sống ! Anh đã ra tù sau thời gian dài bị bắt làm tù binh cải tạo và vừa liên lạc được với gia đình. Chính có gửi kèm cho tôi một lá thư báo sẽ qua Mỹ đoàn tụ theo diện HO. Sau phút sững sờ, tôi khóc thật ngon lành như trút hết bao nỗi cay đắng, chịu đựng những ngày qua. Thư nối thư, mười sáu năm ly biệt gói gém trong những trang thư chừng thu ngắn không và thời gian vằng vặc. Anh kể tôi nghe những năm tháng kinh hoàng tù tội. Nếu không vì mẹ con tôi, hình ảnh cuối cùng cho mọi hy vọng sống sót, Chính không thể nào vượt qua những cửa đáy ngục của trần gian. Mỗi giòng chữ của anh là mỗi giọt nước mắt tôi rơi. Lạ lùng thay trong những thư từ cho anh, tôi không hề nhắc đến hoàn cảnh của mẹ con tôi những ngày lư lạc trôi qua, dù chỉ một giòng?
Có lẽ, trước nỗI đoạ đày quá lớn của anh, mọi gian khổ của mẹ con tôi chỉ là những cơn mưa bụi phất phơ trong một kiếp người. Gia đình Chính cũng thay đổi thái độ với tôi. Đã có những buổi viếng thăm và thường xuyên hơn những cuộc điện đàm với tôi dù rằng ở giữa những hàn gắn đó vẫn là cố gắng gượng gạo cả đôi bên... Tôi lựa bức hình tươi tắn nhất của mẹ con tôi gửi cho anh. Và ngược lại, tôi và Hoà cũng nhận được bức hình mới nhất của anh. Với tôi, anh già dạn đi nhiều nhưng cũng đâu đó dáng hình của quá khứ. Nhưng với Hoà, nó chừng như ngỡ ngàng, xa lạ với người trong ảnh. Tôi thông cảm phản ứng tình cảm của con. Tôi thường kể Hoà nghe những kỷ niệm giữa Chính và nó trong ngày tháng còn bồng tay những lần cha nó về phép. Ngày đoàn tụ gần kề Hoà càng lo lắng đến sợ sệt, ít nói ra mặt. Tôi cũng không khác gì hơn. Cuộc sống thực tại của bao tháng ngày qua đã mang đến trong tôi nhiều biến chuyển tình cảm. Và, tận cùng sự thủy chung của một người vợ, tôi không biết mình còn xứng đáng với anh không?
Ba mươi tám tuổi, một con, tôi đang trở lại thời kỳ 'con gái '. Sự tái viên mãn tự nhiên của sinh lý, chừng như nằm ngoài sự kiểm soát của lý trí. Tôi vật lộn với sự thèm khác sinh lý hằng ngàỵ Không làm sao tôi cản nổi những cái nhìn của tôi vào bộ phận dưới của các ông làm chung hãng. Tôi cứ luôn nghĩ là một ngày nào đó tôi sẽ cùng chăn gối với bác Hoàng, hay thằng Lê vừa tròn 20 tuổị Tôi hết lòng thương con, sẵn sàng hy sinh tất cả đời mình cho tương lai, hạnh phúc của nó. Nhưng có những đêm trở giấc, tôi trằn trọc để bàng hoàng nhận ra rằng hai vú và phần 'kín của đàn bà' phía bên dướI đang hừng hực những đòi hỏi tưởng đã rồi một đời ngủ yên. Nhiệt độ thân dường như tăng dần vào những đêm gần đâỵ Tôi dùng nước đá chà sát hai đầu vú và âm hộ để hy vọng làm giảm đi cái nóng đang hừng hực đốt cháy trong người của tôị Nhưng càng chà sát tôi càng thấy hai đầu vú căn cứng. Vùng bẹn sưng lên đỏ bẳn và nhạy cảm vô cùng. Tôi đã nhiều lần cố dùng tất cả sức mạnh lý trí, lẽ phải của tình cảm để chận đứng, để quên đi những khao khát thể xác tầm thường đó. Càng cố gắng tôi lại càng bối rối, lo sợ không đâu. Những đêm khó ngủ như vậy thường xuyên hơn, tôi co quắp người, ngực căng cứng, hai đầu vú như có từng đàn kiến bò quanh và cửa mình ẩm ướt, ngứa ngái khó chịu vô cùng. Cả đầu óc, thân thể tôi như chiếc bong bóng căng phồng, sắp vỡ tung... Hai bàn tay cứ miết vào âm đạo mong sao cho nó qua hẳn đi cơn dục vọng. Một lần, hai lần, ba lần...tất cả là 36 lần tôi đạt được khoái cảm. Tôi không hiểu với độ tuổI 38 như tôi mà sao "ra" nhiều thế. À! Tôi hiểu rồi, cái đó người ta gọi là "hồi xuân" ?
Sáng hôm sau, khi cơn sốt sinh lý trôi qua, tôi cảm thấy xấu hổ và đầy mặc cảm tội lỗi với chính mình. Tôi vùi đầu vào công việc, mười giờ mỗi ngày trong hãng giấy và cuối tuần tôi đi cuốn su ?ì thêm cho nhà hàng Nhật, tránh sự nhàn rãnh, bất an. Hoà càng lớn càng độc lập, tự làm mọi việc cho bản thân, không phiền hà đến tôi nhiều.
Phần tôi sau những giờ làm, về nhà tắm rửa ăn uống qua loa là cố lăn ra ngủ, cho xong một ngày. Vậy mà không hiểu sao, cây chẳng gió ngừng? Tôi làm khâu 'cángcuộn' còn Định thì làm trong phòng kiểm phẩm công ty làm giấy. Một lần ăn trưa, đi ngang, tôi đã chạm phải ánh mắt thật 'đồng hương' của anh. Trước giờ, phòng kiểm phẩm hầu hết là do người Mỹ đảm trách. Chưa bao giờ tôi cảm thấy bối rối đến như vậy. Suốt dãy hành lang dẫn tới cafeteria hai chân tôi như muốn đánh quần vào nhau, nghiêng đảo cả người. Vừa đi tôi vừa rủa thầm, 'thằng cha mắc dịch !'. Rồi liên tục mấy ngày sau, trưa nào tôi cũng phải cố đi thật nhanh ngang qua phòng 'thằng cha mắc dịch', mà không khỏi phải đón nhận cái nhìn đầm ấm, 'chết' người đó. Tôi biết chắc anh là người Việt vì cái bảng tên trước phòng, Dinh Nguyen. Có vài hôm đi ngang, không thấy anh, tự dưng tôi không thấy dễ chịu như mình tưởng mà trái lại, như thiếu vắng một cái gì buồn buồn khó hiểu ?Cúc ơi, mi già rồi chớ phải dậy thì mới lớn đâú, tôi cười thầm tự trách chính mình. Vài tuần sau, Định làm quen và thường xuyên ăn trưa chung với tôi. Định hơn tôi hai tuổi, nhưng trông già dạn vì cặp kiếng cận và mái tóc hoa râm không chịu nhuộm của anh. Tôi cảm thấy thật gần gũi, an tâm bên anh và lần đầu tiên trong suốt những năm tháng dài chịu đựng, tôi yêu đời và mọi sự sống chung quanh nhiều hơn. Hữu duyên thiên lý, anh lại hợp với tôi nhiều thứ, từ ăn uống đến nhu cầu giải trí. Định thích ăn đồ biển, tôi mê từ cá tôm đến mọi loài sống dưới biển thứ nào tôi cũng dồn vào miệng được hết. Giờ rãnh tôi đọc báo nghe nhạc, anh thì thuộc thơ từ tiền chiến đến hiện đại, thuộc vanh vách từ Quang Dũng, Nguyễn Bính đến Nguyên Sa, Vũ Hữu Định, Nguyễn Tất Nhiên, Bùi Giáng... Tôi cho anh mượn mấy tape nhạc của một thời chinh chiến, anh mua tặng tôi những sáng tác mới của Trần Quãng Nam, Hoàng Quốc Bảo. Tôi ngưỡng mộ anh, còn anh quí trọng, nâng niu tôi như món đồ dễ vỡ. Không phải anh nhúc nhát gì ở tuổi bốn mươi, nhưng anh luôn giữ một khoảng cách cần thiết cho những xúc cảm của mình. 'Đừng để xúc cảm nhất thời đánh lừa những tình cảm chân thật', anh nói một tình cờ nào đó mà tôi nhớ mãi sau nầy ? Không phải mãi đến bây giờ mới có người đàn ông đến ve vãn, làm quen tôi. Đã mười mấy năm rồi chừng như chưa bao giờ tôi thật sự quan tâm đến những biến động tình cảm của chính tôi và những người khác phái chung quanh. Tôi có bổn phận làm mẹ để lo toan, có một xã hộI xa lạ để đối phó, có cả một gia đình chồng cố dồn hết bổn phận làm vợ, làm dâu để đương đầu. Mẹ chồng bắt tôi phải đeo tang, trong lúc tôi vẫn tin rằng Chính vẫn còn sống. Không nghe, bà nói lớn nói nhỏ rằng tôi vẫn còn 'gượng traí, muốn chồng. Trong, tôi không còn gì và ngoài, tôi không thấy ai. Tức nước vỡ bờ, tôi nhắm mắt bồng con ra khỏi nhà chồng trong bao nhiêu lời đay nghiến cay độc. Không phải chỉ cho tôi, còn cả tương lai cho Hoà nữa. Rồi, theo năm tháng một dạ một lòng nuôi con lẽ ra, họ phải thương cảm cho tôi, đằng nầy coi như phủi nợ phủi nần. Thành phố nhỏ, số ngườI Việt định cư lưa thưa nên nhất cữ nhất động, ai cũng biết ai. He ?ô chị Cúc. Thủy đây, khỏe hông chị. Má nhắn cuối tuần nầy chị đưa thằng Hoà qua chơi với má..? À, nghe nói có ông kỹ sư Việt Nam nào mới chuyển tới trong hãng chị hả ! Coi được hông chị, làm mai cho em đi ?úc hả, má đây. Người đồn đãi mầy với thằng Định gì đó, có hông. Giấy rách thì giữ lấy lề, còn mặt mũi tao, còn thằng Hoà nữa, tội nghiệp nó. Đại để là như vậy. Tôi cũng chẳng còn quan tâm gì, nhưng trong cùng tận tấm lòng, tôi vẫn thấy mình có lỗi với Chính, với con. Nhưng lỗi gì, thì thật sự tôi cũng không biết được. Nên gặp Định thì tôi bức rức đến sợ sệt còn xa anh thì tôi nuối tiếc, nhớ thương đến ngơ ngẩn người. Và chừng như Định hiểu tâm trạng tôi, anh kiên nhẫn, từ tốn để không làm tôi phải khó xử. Anh yêu tôi thiết tha nhưng vẫn cố giữ khoảng cách cần thiết cho tôi lựa chọn. Mà có sự chọn lựa nào không mất mát bao giờ. Tôi đã mất nửa đời cho sự ràng buộc của bổn phận, chưa và sẽ mãi mãi không chút gì hối tiếc trong tôi.
Anh không sợ sự hy sinh hay mất mát trong đời sống tình cảm, nhưng rất sợ sự miễn cưỡng và giả dối trong tình yêu. Chúng ta hãy sống thật lòng với nhau dù mai nầy phải vĩnh viễn chia tay. Tại sao là em mà không là người đàn bà khác. Vì em là định mệnh, là tiền kiếp một đời nhau. Nếu người ta không yêu được người nầy thì yêu một ngườI khác, thì cuộc đời sẽ tẻ nhạt và tình yêu vô vị biết chừng nào. Định mệnh, tiền kiếp của một đời nhau ! Sao nghe chừng ngậm ngùi, xa vắng. Định ơi, em đây mà trước mặt anh hiện hữu. Anh đây mà trong tầm tay em tha thiết một đời. Giòng nước mắt nóng hổi lăn tròn xuống má tôi đọng trên môi anh chờ đợi. Đôi mắt tôi mờ nhạt, buổi chiều trải nắng vàng phai bên ngoài khung cửa sổ nhà anh. Tôi chơi vơi, hụt hẫng nhịp tim lơi khi đôi môi Định quyện chặt, cuốn hút bờ môi tôi nóng bỏng. Tiếng đồng vọng đâu đây, chung quanh tối sẫm trong đầu óc tôi mê mải, hồ như. Bàn tay Định cuồng bạo, bất chấp lần xuống vú và bẹn của tôị Dùng hai ngón tay trỏ và áp út Định banh rộng hai mép thịt vùng kín của tôi ra và đút ngón giữa vàọ Định cứ thể đẩy ngón tay vào rồi ra liên. Tôi cảm thấy bên dưới ươn ướt và trong lúc đó những tiếng thở hỗn hển phát ra trên khuôn mặt đầy thú tính của hắn phà vào mặt và vú của tôị Tôi nhắm nghiền đôi mắt, muốn để mọi hệ lụy chìm đắm trong sự buông thả của thể xác. Định như con hổ đói lâu ngày, vồ vập, ngấu nghiến miếng mồi ngon không nâng niu, không thương tiếc. Hắn cuối xuống hôn lấy hôn để vào vùng kín để lại bải nước bọt của hắn tràn xuống hai bắp đùi non của tôị Hắn cắn nhè nhẹ vào mồng đốc làm tôi dăm ba lúc phải giựt bắn người lên vì vùng nhạy cảm bật phát. Hắn như con thú đói chồm lên và nhảy cẩn như chó sói vào mùa động cỡn, muà sinh sản. Hắn nhảy tưng lên và quỵu xuống như con thú tật nguyền giẩy chết như viên vừa mới xuyên qua tim của hắn. Tôi thấy trong tôi chứa đầy dung dịch ướt mẹp và tanh óị Cơn xúc cảm qua mau, còn lại là bao nỗi ê chề,tan tác. Định không để lại chút thỏa mãn, lưu luyến gì trên thể xác lẫn tâm hồn tôi. Sao vậy... Nếu Cúc chưa thỏa mãn, anh sẽ cố gắng lần nữa được mà ! Anh còn sung lắm! Định, anh đang nói gì ? Tôi... Không, tôi không phải chỉ là con thú. Tôi là một con người, một con người như chợt bừng lên từ cơn đắm hụt, chết chìm trong trong dòng sông dục vọng. Tôi đẩy mạnh Định ra, ngơ ngác. Em đang ở đâu đây ? Mình đã làm gì ở đây ? Phải, tôi đang ở đâu, làm gì ở đây. Hòa ơi, mẹ điên rồi. Tôi đứng dậy chụp lấy nịt vú và quần lót vội vã xách đị mặc cho Định cứ nhìn thèm thuồng từ phía sau đôi mông lồ lộ trắng ngần. Tôi mặc lại quần áo chỉnh tề rồi đi thật nhanh ra cửa, không quay lại. Phía sau tiếng cánh cửa đóng sầm, là khoảng không im lặng, buồn tênh. Và, trong tiếng nấc nghẹn ngào cùng tận cõi lòng tôi, là vẳng bên tai tiếng vọng từ bờ thẳm, 'tôi là ai trong cuộc vui đời nầy ?'
Buổi sáng tháng Ba trời lạnh như cắt thịt da.. Bên ngoài cánh cửa sổ mờ đục hơi sương là một ngày xám ngắt cuối đông đang hờ hững bắt đầu. Tôi vừa uống vội mấy ngụm cà phê vừa chuẩn bị hộp cơm mang theo cho bửa ăn trưa. Đã sáu giờ mười lăm, phải mất ít nhất mười phút để mở máy xe cho ấm sưởi, cào lớp sương đá đóng quanh thành kiếng mới mong đi làm được. Tôi quơ chùm chìa khoá trên bàn, quay lại nói với Chính: Em ra cào đá và đề xe sẵn cho ấm..?
- Cúc có cần gì anh không?
- Không. Anh uống cà phê đi, để nguội. Em trở vô ngay...
Tôi khép cửa bước ra ngoài. Trời tờ mờ, lạnh cắt. Mọi việc như một nhịp điệu, một điệp khúc buồn cho đến lúc tôi gặp lại Chính. Những tình cảm sôi nổi ban đầu lắng dịu sau hai tuần lễ, bây giờ là những đối diện thực tại của mười sáu năm cách biệt. Hai mẹ con không biết phải bắt đầu từ đâu với anh và ngược lại, Chính bở ngỡ với hoàn cảnh xa lạ chung quanh. Không nói ra nhưng cuối cùng, cả ba chừng như bắt đầu bằng sự dò dẫm nhận diện tình cảm lẫn nhau. Từ những động tác nhỏ nhất đến những thói quen sinh hoạt hằng ngày, lạng chạng, ngập ngừng. Tính Hoà trầm lặng, không biểu lộ tình cảm nhiều, nó lại càng khó khăn hơn vì khả năng tiếng Việt hạn chế. Còn Chính làm quen con với những món quà nhỏ như đồng hồ, dây chuyền mà anh đã mang cho nó từ Việt Nam. Qua thư từ và một số hình ảnh trên truyền hình, Hoà hiểu những món quà nhỏ đó là cả sự hy sinh chiu chắt của cha nó. Tay Chính run run khi đeo chiếc đồng hồ cho con, còn Hoà thì mắt đỏ hoe lí nhí cảm ơn. Tôi cũng xúc động vô cùng trước tình cảm cha con anh... Phần tôi, cả tôi và anh vẫn còn ở giữa trạng thái nhận diện nhau trong không gian gang tấc... Mở quạt sưởi tới số ba trong lòng xe lạnh cóng, tôi cào mạnh lớp đá phủ kiếng trước. Không nhìn lại, nhưng tôi vẫn linh cảm anh đang đứng tựa cửa sổ nhìn ra ái ngại. Chính già hơn trong bức ảnh anh gửi qua cho mẹ con tôi. Tóc anh bạc nhiều và lưa thưa. Khuôn mặt đen sạm nắng, đầy nét chịu đựng với đôi mắt quầng sâu, anh trông già hơn trước tuổi vừa chạm năm mươi. So lại, tôi quá rỡ ràng, tươi trẻ trong gương, bên anh đến lộ liễu. Vã lại, thời gian tù đày qua nhiều lao tù cộng sản, chân trái của Chính đã gần như tê liệt, không cử động và mất cảm giác. Anh đi đứng khó khăn và khập khễnh.
Mấy ngày hôm nay trời lại trở lạnh mười sáu mười bảy độ F, làm Chính đau nhức, khó ngủ. Chính đưa tôi bịt giấy đựng đồ ăn trưa mà anh đã chuẩn bị sẵn và chống chiếc gậy gỗ bạn bè tặng từ Việt Nam, theo tôi ra cửa. Nhờ mấy viên Tylenol PM, tối qua Chính ngủ được chút đỉnh nên sáng nay anh có vẻ tươi tỉnh hơn. Một chút gần gũi len lén dâng lên, tôi nhìn anh nghĩ đến một ngày nữa lặng lẽ đang chờ đợi... trong ánh mắt bịn rịn, Chính đang cố tìm một cữ chỉ, một lời nói với tôi cho đúng mực, hợp tình. Không như mọi khi bước vội ra xe, tôi cũng đang luống cuống, chờ đợi. " Em đi làm? " Tôi nói khẽ, mở cánh cửa như một thói quen. Cùng với luồng hơi lạnh thổi vào là mấy ngón tay dài, xương xẩu nắm nhẹ tay tôi. Chừng như thoảng chút thời gian ngừng động quanh đây. Chính ơi, là anh đây mà. Chính của phút giây sau những lần về phép? Chính của những vẫy tay lần cuối, mờ dần trong bụi bậm phía sau chuyến xe đưa mẹ con em ra khỏi vùng lửa đạn. Cũng là lần cuối một bàn tay, chìm khuất trong chuỗi ngày cách biệt.
Cúc, anh xin lỗi em. Đừng oán giận anh nữa, nghe em?... Lỗi gì... anh đừng nói vậy. Thôi em đi làm, chiều gặp lại !
Tôi đi thật nhanh ra xe, che dấu những giòng nước mắt đang tuôn tràn trên má. Ngồi vào xe, không kềm chế được nữa tôi gục đầu khóc ngon lành như trút bao nhiêu chờ đợi trong lòng. Thật sự tôi đã oán giận gì anh ? Nếu có, là thân phận nhỏ nhoi của chúng tôi trong dòng cuồng nộ, cuốn trôi của lịch sử. Nào phải anh. Vậy mà không hiểu sao tôi vẫn còn lạ mặt, lạ lòng với Chính... Tôi cho xe ra khỏi bãi đậu, rẽ vào lòng đường nối tiếp một dòng đời trước mặt. Gần như từ hôm qua đến nay tôi và anh vẫn chưa 'gần gũí vợ chồng với nhau. Mấy hôm đầu tiên, anh nằm một góc bên tôi trằn trọc, thở nhẹ? Để nửa đêm chợt giấc, tôi giật mình không còn nhìn thấy anh nằm bên. Bật ngồi dậy, tôi nghe tiếng anh ngáy đều, nằm co ro ở dưới sàn thảm. Tôi đánh thức anh, hỏi tại sao. Chính bối rối, nhìn tôi cười nhẹ anh không quen ngủ trên giường nệm. Ngủ dưới nầy quen, dễ chịu hơn'. Tôi đành năn nỉ anh lên ngủ trên giường với tôi, nằm dưới trời lạnh dễ bệnh. Mọi việc rồi sẽ quen đi. Chính gật đầu, cười, chìu ý. Nhìn Chính rụt rè lên nằm bên cạnh, tự dưng tôi thương chồng đến ứa nước mắt. Để những đêm sau đó, Chính cố gắng nối lại nhịp cầu dang dở, đã mất suốt mười mấy năm qua bằng những câu chuyện của anh trong chuỗi ngày dài quá khứ. Cho đến bây giờ tôi và cả Hòa mới hiểu sao anh không trở về, không đi cùng với mẹ con trên bước đường lưu lạc. Là một sĩ quan chỉ huy, anh không thể bỏ rơi đồng đội, bỏ rơi chiến hữu của anh để chạy về nơi an lành với gia đình. Anh phải cắn chặt răng để sự xúc động khi nhìn em và con lên xe, rời Trảng Bàng về Sàigòn với gia đình anh. Tình hình căng thẳng nên anh biết lần chia
tay đó có thể là lần cuối. Nhưng làm sao hơn khi bao nhiêu đồng đội anh đang đem tính mạng quyết tử thủ, bảo vệ từng bờ tre ruộng lúa của quê nhà... Khi chiến cuộc gần tàn, nếu anh hành động như bao người khác, cởi bỏ bộ quân phục mà anh đã phục vụ, đã thắm máu biết bao chiến hữu của anh mà chạy, thì đã không đến nổ tù đày như vậy. Anh đã không làm vậy. Với nguyên bộ quân phục, binh hàm anh đã bị chúng bắt dọc trên đường quốc lộ 1. Trở thành tù binh chiến tranh trong những giờ 'thứ hai mươi lăm? của cuộc chiến. Không được đối xử và hưởng chế độ như một người tù đăng ký cải tạo. Anh biết, có lỗi với em với Hòa, với gia đình, nhưng nếu phải làm lại, anh cũng không chọn hành động khác hơn. Giọng Chính đều đặn và ngậm ngùi. Hòa ngồi lắng nghe, trong ánh mắt thật xúc động và cũng thật hãnh diện về cha nó. Còn tôi, những lời anh như những vết dao cắt sâu vào tâm hồn tôi rướm máu. Tôi đã phản bội anh, đã chà đạp lên tấm lòng hy sinh cao quí của chồng... Sau lần dan díu xác thịt, tôi ân hận và ngao ngán mỗi lần phải đối diện với Định. Ngược lại, Định săn đuổi, bủa vây tôi ở mọi nẻo tình mà anh có thể. Định như điên dại, say tình hay chỉ là phản ứng của tự ái đàn ông ? Tôi đã xin lỗi anh về sự nông nổi, lầm lẫn của tôi và anh trong quan hệ thể xác, tình cảm. Từ đó, tôi tránh mọi liên lạc, gặp gỡ riêng tư với Định. Nhiều lần Định gọi điện thoại, lúc van xin, lúc gần như hăm dọa sẽ bêu rêu chuyện 'xác thịt' của tôi với anh cho mọi người và cả gia đình chồng tôi biết. Tôi ngạc nhiên về thái độ của Định, nhưng thật dửng dưng trước sự hăm dọa thấp hèn của anh. Thành phố nhỏ tiếng xấu bay xa, tôi nói thật lòng với Chính. Anh nghe, lặng yên và cười nhẹ: Chúng ta đã trải qua quá nhiều giông bảo của đời. Mọi vấp ngã, lỗi lầm trong mỗi con người thật bé nhỏ so với chiều dài của định mênh.
Hết
Truyện sex - Cây Gạo
Đỗ Sinh là học trò, quê ở Phủ Lưu, Hà Nam, chàng lên kinh dự thi kỳ thi năm nay, gia cảnh nhà Sinh khá sung túc nên cha mẹ chàng cấp cho chàng một số tiền kha khá và cho phép chàng lên kinh sớm gần một năm để có dịp làm quen với không khí đô thành và giao lưu với các bạn cùng thị Sinh mang theo một tiểu đồng nhỏ gánh hành lý, hai thầy trò cùng lai kinh. Lên kinh đô được gần một con trăng, Đỗ Sinh đã bắt đầu quen dần với không khí náo nhiệt của kinh thành và quang cảnh phồn hoa đô hội đệ nhất cả nước. Chàng cũng làm quen được với một số học trò ở đây và quả thật là sở học của họ khá khác so với chàng, trình độ họ cũng tỏ ra khá uyên thâm. Hàng ngày, sau khi miệt mài học tập, chàng thường đi dạo chơi khắp nơi cùng tên tiểu đồng vào buổi tối, hoặc bơi một con thuyền nhỏ trên hồ Tây để đàm đạo sự học với các bạn. Một hôm, sau khi cơm nước buổi tối xong, Sinh lững thững đi dạo một mình cho thư thái sau một ngày miệt mài đèn sách. Gần đến rằm nên trăng sáng vằng vặc, khung cảnh thật nên thơ, gợi thi hứng. Đỗ Sinh thuận chân đi về phía hồ Tây, trong đầu chàng hiện lên những vần thơ ngẫu hứng. Đến hồ, quang cảnh thật là đẹp, bóng trăng như dát muôn ngàn ánh vàng lung linh trên mặt nước, gió thổi mơn man làm nổi lăn tăn những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ. Bỗng đâu đây cất lên một tiếng cười trong trẻo khiến Sinh phải quay đầu nhìn, chàng thấy một cô gái rất xinh tươi cùng một người hầu gái đang bước xuống chiếc thuyền nhỏ đậu gần đó, giọng nàng thật trong trẻo:
- Đừng vội vã như thế Cầm Nô, đêm trăng sáng tuyệt vời như thế này làm sao ta về sớm được, chúng ta hãy đi dạo một chút trên hồ đã.
Sinh cảm thấy hơi ngạc nhiên vì thường những người con gái, nhất là những tiểu thư, cô nương ở những nơi văn hiến như kinh đô thường rất nghiêm túc trong việc đi lại, ăn nói, làm sao lại có thể có chuyện một cô gái dám đi chơi một mình trên hồ Tây vào buổi tối mà chỉ có một người hầu gái đi kèm như cô gái kiạ Chàng bước lại gần để nhìn rõ hơn diện mạo cô gái, đó là một nàng hết sức xinh đẹp, gương mặt như trăng rằm mùa thu, đôi lông mày cánh phượng cong vút, hình dáng dịu dàng, thướt tha nhưng không hề ẻo lả, ốm yếụ Nhận thấy có người đang để ý đến mình, cô gái không hề bực mình mà nhìn Sinh, nở một nụ cười e lệ như nụ hoa hàm tiếu mùa đông. Nàng cất giọng thánh thót:
- Thiếp xin chào công tử, đêm trăng thơ mộng, mời công tử xuống thuyền cùng đi dạo với thiếp.
Sinh như người mất hồn, ngơ ngẩn không trả lời ngay, "ta được người đẹp mời cùng đi chơi trên thuyền ư?" - chàng say sưa tư hỏi, tự ngạc nhiên vì cuộc gặp gỡ lạ lùng nàỵ Đến khi giọng oanh hót của người đẹp cất lên chàng mới sực tỉnh:
- Kìa, công tử, mời chàng xuống thuyền đi thôi, hay chàng không muốn đi với thiếp ?
- Vâng, học trò rất vui lòng đi cùng tiểu thự
Sinh luống cuống trả lời rồi nhẹ chân bước xuống thuyền, người hầu gái tên Cầm Nô khẽ quai mái chèo, con thuyền lướt nhẹ trên nước, đúng lúc đó lại có một cơn gió thổi tới nên con thuyền lướt nhanh ra giữa sông. Cô gái dịu dàng quay sang Sinh hỏi:
- Khi nãy thiếp nghe chàng tự xưng là học trò, vậy chàng là người đọc sách ư?
- Vâng thưa tiểu thư, tại hạ là Đỗ Sinh, năm nay lên kinh dự thị Dám hỏi tiểu thư tên họ là gì? Là con của vị tướng công nào?
- Thiếp là Phương Lan, con gái của cụ Nguyễn Đức là tri huyện vùng này, chẳng may cha mẹ thiếp mất sớm nên thiếp không nơi nương tựa, sớm hôm chỉ cùng con hầu Cầm Nô này đùm bọc nhau cho qua ngày đoạn tháng thôị.
Sinh cúi đầu có vẻ cảm thông với hoàn cảnh của cô gáị Thuyền lúc này đã ra đến giữa hồ, trăng sáng vằng vặc, gió thổi lồng lộng trên mặt hồ. Cô gái như mất hẳn vẻ buồn rầu về gia cảnh vừa kể với Sinh, nàng cất giọng vui vẻ bảo người hầu:
- Này Cầm Nô, em hãy đàn một bản cho ta và Đỗ Sinh công tử nghe đi.
Người con gái vâng lời, dừng thuyền lại là cầm cây đàn nguyệt đàn một bản, tiếng đàn vang vọng trên mặt hồ lộng gió dát đầy trăng bạc. Khung cảnh thật là hữu tình. Phương Lan khẽ nép vào người Sinh thỏ thẻ:
- Tiếng đàn thật tuyệt quá phải không chàng?
Sinh giật mình khẽ nhích ra một chút, chàng bỗng nhận ra Phương Lan đã cởi áo ngoài ra từ lúc nào, hai bờ vai trần nõn nà cùng khoảng trắng ngần trước ngực nàng lấp lóa dưới ánh trăng. Sinh ấp úng nói:
- Giữa hồ khuya lộng gió, nàng nên khoác áo vào đi kẻo gió lạnh đột ngột có thể sinh ốm đó.
Cô gái cười càng áp sát vào chàng hơn.
- Chàng ơi, đêm trăng thanh vắng, chúng ta cùng vui vẻ với nhau nhé?
- Kìạ. kìa nàng, đừng làm thế kẻo Cầm Nô nhìn ... nhìn thấỵ
Phương Lan cười khanh khách, tiếng cười lanh lảnh của nàng vang trên mặt hồ mênh mông nghe rất lạ:
- Đừng ngại chàng ơi, chúng ta sẽ lên một nơi kín đáo, không có Cầm Nô đi theo đâụ.
Rồi như có phép lạ, một chiếc thuyền lớn có hẳn một căn buồng nhỏ ở trên đó bỗng xuất hiện từ lúc nào cách chiếc thuyền nhỏ của ba người khoảng ba thước. Cầm Nô thôi đàn, khẽ đẩy chèo cho thuyền nhỏ cập bến thuyền lớn. Khi hai thuyền chạm nhau, Phương Lan khẽ kéo tay Sinh bảo cùng mình lên thuyền. Hơi ngần ngừ nhưng rồi như có một ma lực thúc đẩy, chàng bước lên theo nàng. Hai người đi vào khoang thuyền lớn, bên trong bày biện khá lịch sự. Ở giữa là một chiếc bàn bày biện rượu và một số đồ ăn cùng hai chiếc ghế, ở góc trong là một chiếc giường tre xinh xắn trên đó có đặt hai chiếc gốị Chàng học trò Đỗ Sinh nhìn cảnh đó mà chân tay run rẩy, không cất ra lờị Phương Lan khẽ dìu chàng ngồi xuống ghế rồi nàng cũng ngồi xuống bên cạnh, thân hình mềm mại của nàng áp vào khiến chàng học trò như nằm trong mợ Một luồng khí lạ chạy suốt cơ thể chàng. Phương Lan khẽ rót rượu ra hai chiếc chén nhỏ xinh rồi âu yếm nâng mời Sinh, sau khi cạn chén, chàng thấy người bừng bừng. Nhìn sang bên cạnh, Phương Lan đã cởi nốt chiếc áo còn lại từ bao giờ, trên người nàng chỉ còn chiếc yếm đào đỏ thắm, trong ánh nến lung linh, chiếc yếm đỏ cùng làn da trắng nõn của nàng tương phản nhau tạo nên một cảm giác hấp dẫn ma quáị Nàng nâng cánh tay ngà ngọc mời Sinh: "Chàng ơị. chàng ... uống với thiếp một chén nữa". Tửu lượng rất kém nên sau vài ba chén, đầu óc Sinh đã mụ mị, mọi vật xung quanh chàng trở nên mờ ảo, hư vô nhưng cô gái thì vẫn rõ mồn một những nét đẹp quyến rũ trước mặt chàng. Sinh lè nhè: "Phương Lan, ta ... ta ... mời nàng một chén" . Cô gái dìu Sinh đứng lên rồi ép chàng uống một chén nữa và cùng cạn chén với chàng. Sinh chợt nhận ra chiếc quần gấm đã được Phương Lan cởi ra rồi, nàng chỉ còn bận một chiếc quần lụa trắng mỏng dính. Gió thổi lồng lộng từ mặt hồ vào tận trong khoang thuyền, gió khiến cho chiếc quần mỏng dính sát vào da thịt nàng, làm hiện lên như in cặp đùi thon thả, làm nổi bật cái tam giác ở giữa cơ thể người con gái khiến người học trò trai tân như Sinh nhìn không chớp mắt, mặt chàng như ngây ra trước vẻ đẹp quyến rũ đó. Phương Lan mỉm cười thỏ thẻ: "Để thiếp hầu chàng đi nghỉ nhé" - Rồi nàng dìu Sinh về giường, khẽ đặt Sinh nằm xuống rồi bằng những động tác nhanh nhẹn, nàng cởi hết quần áo của chàng ra rồi áp cái thân thể tuyệt mỹ của mình lên người chàng. "Chàng, cho thiếp nghỉ cùng chàng nhé" - Tiếng Phương Lan thoang thoảng. Sinh mơ màng nhìn lên "Ôi, nàng đẹp quá", - Sinh vòng tay ôm lấy Phương Lan ...
Tay chàng lần ra sau lưng, loay hoay một cách vụng về một lúc thì chiếc yếm đỏ rơi xuống, hai tòa thiên nhiên trắng nõn nà, trắng đến nhức mắt lồ lộ trước mắt Sinh. Tay chàng run rẩy vuốt ve làn da mịn màng, chạm vào hai bầu ngực căng cứng, mát lạnh khiến chàng khẽ rụt tay về rồi lại ngập ngừng ve vuốt tiếp hai cái núm đỏ thắm đang quăn cứng lên trong tay chàng. Vẻ ngây thơ trong những cử động của Sinh khiến Phương Lan càng thêm kích thích, nàng thì thào phả hơi thở đầy dục tình vào tai chàng: "Phần dưới, ở phía dưới chàng ơi". Như có ma lực thúc đẩy, tay chàng trườn xuống phía dưới, kéo chiếc quần lụa mỏng dính xuống và chàng khẽ kêu lên một tiếng khi nhìn thấy cái góc gợi tình nhất của người con gái đã lồ lộ trước mắt mình. Thân hình Phương Lan uốn éo, cử động nhịp nhàng theo những vuốt ve, âu yếm của chàng trai, vẻ dạn dĩ của nàng khiến Sinh cũng cảm thấy tự tin hơn. Chàng khẽ lật ngửa thân thể trần truồng mịn màng của nàng ra giường rồi chồm mình đè lên cái thân thể thơm tho, mát rượi đấỵ Chàng như thấy có một ngọn lửa đang rực cháy ở cái vật đàn ông của chàng, nó như căng lên, như muốn nứt ra, như có lửa đốt từ bên trong. Bàn tay mát lạnh của Phương Lan khẽ nắm lấy cái vật giữa đùi chàng, xoa, miết nhè nhẹ lên nó trong khi bàn tay kia của nàng vít đầu chàng xuống áp vào hai bầu vú căng mẩy của mình. Sinh như mê đi, chàng say sưa nắn bóp đôi nhũ hoa trong tay mình, đưa miệng ngậm lấy hai cái núm đỏ căng cứng trên cặp vú, rồi miệng chàng lướt đi trên khắp cơ thể nàng, lần xuống nơi kín đáo nhất, gợi tình nhất của người con gái, áp đôi môi thèm khát của mình vào đó. Đến khi cả hai người đều lên đến tột đỉnh của sự kích thích rồi chàng mới áp thân hình của mình lên che kín cái thân hình trần truồng ở dưới, đưa cái vật đàn ông của mình vào sâu trong người nàng, nhấn mạnh, nhấn mạnh,.. thân hình nàng cũng cử động cùng nhịp với sự lên xuống của cơ thể chàng, hai thân hình cùng chuyển động, chuyển động rồi đến khi tinh khí của chàng truyền hết sang người nàng, cả hai mới đê mê, rã rời buông nhau ra, cùng ngủ thiếp đị
Tờ mờ sáng hôm sau, Sinh thức giấc, chàng tưởng như mình vừa trải qua một giấc mợ Nhưng đâu phải mơ vì bên cạnh chàng vẫn là Phương Lan đang say sưa ngủ, thân hình lõa lồ của nàng lồ lộ trước mắt chàng, xung quanh là yếm, áo quần của hai người rơi vãi lung tung. Nàng bỗng hé mắt tỉnh dậy, giọng nàng như chim hót buổi sớm: "Chàng đã dậy rồi ử Chàng yêu thiếp đi nào" Rồi vòng tay ngà ngọc của nàng lại kéo chàng nằm đè lên thân hình tuyệt mỹ của nàng, dục tình trong người Sinh lại được đánh thức dậy, cả hai cuồng nhiệt gắn chặt vào thân thể nhau, mê mẩn trong cơn sóng thần của sự ân ái ... Sau khi thỏa mãn, Phương Lan khẽ ngồi dậy, nàng lấy lược chải tóc, rồi cả hai cùng mặc quần áo vàọ Nàng âu yếm nói:
- Bây giờ chàng phải về nhà thôi, tối mai chúng ta lại gặp nhau ở bờ hồ nhé, chàng còn muốn gặp thiếp nữa không?
- Ôi Phương Lan, nàng đã cho ta những giây phút thần tiên, ta làm sao xa nàng được, nhất định tối mai ta sẽ ra với nàng.
Khi đó chiếc thuyền nhỏ do Cầm Nô chèo bỗng hiện ra bên cạnh mạn chiếc thuyền lớn, Phương Lan nói với Sinh:
- Cầm Nô sẽ đưa chàng vào bờ, thiếp sửa sang lại quần áo, dung mạo rồi sẽ vào saụ
Chiếc thuyền lướt nhẹ trên mặt hồ Tây đưa Đỗ Sinh vào bờ. Về đến nhà, chàng thấy tên tiểu đồng đang ngủ gục bên chiếc bàn nước, người vẫn mặc quần áo, đi giầỵ Có lẽ hắn đã đi tìm chàng cả đêm qua rồi ngủ gục bên bàn nàỵ Nghe tiếng động, tiểu đồng mở mắt và sửng sốt khi nhìn thấy Sinh:
- Kìa, công tử đi đâu suốt cả đêm để con tìm mãi mà không thấỵ
- À, ta đến nhà Nguyễn Tường sư huynh tâm sự, say chuyện nên Tường huynh giữ ta ở lại ngủ cùng. Người đừng lo, không có chuyện gì xảy ra đâụ
Kể từ đó, tối nào Sinh cũng hẹn gặp với Phương Lan, cả hai người ân ái hết sức thỏa mãn. Dần dần chàng cũng coi Phương Lan như một người bạn thân của mình. Nhiều lúc vui chuyện với bạn học, Sinh cũng kể về Phương Lan cho các bạn thân nghẹ Có người khuyên chàng:
- Đệ từ nơi xa lên kinh ôn luyện dự thi cần phải cẩn trọng trong việc quan hệ nam nữ, chốn đô thành phồn hoa nhiều cạm bẫy không thể lường trước được. Không nên thái quá trong việc hoa tình.
Người khác cũng khuyên:
- Đệ không dò hỏi kỹ xem cô ta là ai ử Chẳng may cô ả là phường kỹ nữ lầu xanh hay là con gái vụng trộm cha mẹ làm chuyện tình ái lén lút thì saỏ Khi người thân của cô ta phát hiện ra thì có phải là liên lụy đến đệ, làm lỡ chuyện học hành không?
Nhiều người khuyên nên Sinh cũng nghĩ ra một chút, chàng nói:
- Đa tạ các huynh, đệ đã chỉ giáo, tôi sẽ hỏi nàng về những điều đó để cả tôi và các huynh đệ có thể yên tâm.
Đêm đó, sau khi ân ái thỏa mãn, Sinh lựa lời hỏi nàng về thân thế, gốc tích. Phương Lan mỉm cười trả lời:
- Thiếp với chàng gặp nhau là duyên trời định, ân ái giữa chúng ta đang lúc nồng đượm, sao chàng lại thắc mắc, nghi ngờ thiếp vậỵ
Sinh cố gạn hỏi và ngỏ ý muốn được thăm nhà nàng, Phương Lan cười nói:
- Gia cảnh nhà thiếp đang lúc khó khăn, để chàng đến thật không phảị Nhưng nếu ý chàng đã muốn thì thiếp cũng xin chiều ý. Đêm mai chàng hãy đến thôn Đông ở phía Nam Thăng Long, tìm đến căn nhà cạnh cây gạo ở cuối thôn, đó là nhà thiếp, thiếp xin dọn dẹp nhà cửa đợi chàng đến thăm.
Đêm hôm sau, đúng hen, Đỗ Sinh tìm đến nhà Phương Lan, đường vào nhà nàng theo lời chỉ quả thật khó đi, toàn qua những vùng đồng không mông quạnh, vắng vẻ thê lương. Đến cuối thôn, quả nhiên chàng thấy một cây gạo lớn sừng sững, cạnh đó có một ngôi nhà nhỏ, có vẻ tiêu điềụ Chàng thận trọng bước vào, lối vào nhà mọc đầy cỏ dại, mảnh vườn bên cạnh cũng mọc đầy cây dại, dây leo chằng chịt, có vẻ đã lâu không được chăm sóc, dọn dẹp. Trong nhà thấp thoáng ánh lửa, Sinh mừng rỡ gọi to:
- Phương Lan, ta đã đến đâỵ
Không thấy tiếng trả lời, Sinh khẽ đẩy cửa bước vào, gian chính căn nhà vắng lặng, không có một ai, những đồ vật đều tỏa ra mùi cũ kỹ, lành lạnh biểu hiện của việc đã lâu không có người ở. Bỗng một cơn gió thoảng qua, Sinh cảm thấy một mùi gì rất khó chịu phảng phất trong nhà, xộc vào mũi chàng. Thấy còn một gian trong nữa, trong đó thấp thoáng có ánh sáng, chàng đẩy cửa bước vào và lạnh toát người khi nhìn thấy khung cảnh trong phòng: Giữa phòng đặt một cỗ quan tài sơn đỏ, xung quanh có một tấm vải trắng trên ghi mấy chữ "Linh cữu của Phương Lan", cạnh quan tài là một người con gái ôm cây đàn nguyệt nặn bằng đất. Sinh run rẩy, chân tay mềm nhũn, sững người nhìn quanh cảnh kinh dị đó một lúc rồi mới khó khăn nhấc chân toan chạy ra khỏi nhà. Vừa chạy được mấy bước, chàng bỗng thấy Phương Lan cùng người hầu gái đứng trước mắt, nàng vẫn xinh tươi nhưng lại mặc bộ đồ trắng toát, tóc buông xõa rũ rượi, tiếng nói của nàng nghe vang vọng như từ một chốn xa xăm nào đó:
- Kìa, công tử, chàng đã đến chơi sao lại vội bỏ đi thế.
- Không, không, ta muốn về, ta không thể ở đây thêm được nữa, nàng tha cho tạ
- Tướng công, chàng cùng thiếp ân ái biết bao, thề bên nhau trọn đời, sao chàng lại trốn tránh thiếp.
" Không, không", - Sinh gào to rồi vùng vẫy như điên, giằng ra khỏi Phương Lan rồi chạy như bay ra khỏi căn nhà, cắm đầu chạy về nhà mình, trong lòng vẫn hoảng hốt cực độ khi nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Phương Lan văng vẳng sau lưng.
Sáng hôm sau, Sinh lần vào thôn Đông hỏi thăm mọi ngườị Chàng được biết đúng là trong thôn có một người con gái tên là Phương Lan nhưng đã chết được hơn nửa năm, quan tài chôn ở bãi tha ma cạnh thôn. Sinh trở về nhà, người lên cơn sốt hầm hập, trong cơn mê sảng, chàng cứ lẩm bẩm: "Phương Lan, đợi ta với, ta với nàng là vợ chồng mà, chúng ta đã hẹn sống với nhau suốt đời". Mê man hơn một tuần lễ thì Sinh ra đị Bạn bè chàng đều lấy làm thương tiếc trước cái chết của làng. Họ cùng nhau lo liệu việc chôn cất và báo tin cho gia đình chàng biết.
Từ đó về sau, vào những đêm tối trời, không trăng, hoặc những đêm mưa gió bão bùng, người dân thôn Đông và vùng lân cận thường thấy một đôi trai gái không mảnh vải che thân đang cười đùa, văng vẳng xung quanh là tiếng đàn nguyệt. Đôi trai gái này tác oai tác quái, thường gây tai vạ khiến người dân không chịu nổi, họ quật mồ của hai người lên, đem xương cốt thiêu ra cho, trộn với đồ ô uế rồi ném xuống sông. Linh hồn hai người phải bay về nhập vào cây gạo cổ thụ, lấy nó làm chốn nương thân. Từ đó cây gạo trở thành cây gạo ma, dao chém, rìu chặt cũng không làm nó suy suyển, hai con ma phong tình thỉnh thoảng vẫn hiện hữu gây tai vạ cho dân chúng trong vùng.
Năm Canh Ngọ, niên hiệu Thiên Hựu nhà Trần, có một nhà sư đi ngang qua vùng đấy, trời tối nên tạm nghỉ lại thôn. Vào thời nhà Trần, đạo Phật phát triển cực thịnh nên các vị sư hết sức được kính trọng. Dân thôn mời sư cụ nghỉ tại ngôi chùa của vùng, chùa trước đây rất uy nghi, được chăm sóc cẩn thận, nhưng từ hồi hai hồn ma nhập vào cây gạo, chùa đã bị phá hoại ít nhiều nên trông hơi tiêu điềụ Đêm đó,khi đang thiền định, nhà sư bỗng thấy văng vẳng tiếng cười đùa của nam, nữ. Tiếng cười ma quái vang vọng trong đêm cứ mồn một đập vào tai nhà sự Đoán biết là có sự lạ, sư cụ phóng tuệ nhãn nhìn xem có chuyện gì lạ thì thấy có một đôi trai gái lõa thể đang đùa chơi với nhau bên gốc cây gạọ Cho là đôi trai gái mất nết không còn liêm sỉ gì mới làm như vậy, nhà sư không thèm để ý đến họ. Sáng hôm sau, trước khi đi, sư cụ đem chuyện đêm qua ra hỏi dân trong thôn, họ kể hết sự tình cây gạo có mạ Nhà sư nói: "Ta cũng đoán đó là loài ma quỷ chứ không lẽ một vùng gần kinh đô như ở đây lại có chuyện trai gái trái luân thường đạo lý đến thế? Ta phải ra tay trừ bỏ nếu không bọn yêu quái này còn gây hại nhiều nữạ"
Đêm đó, sư cụ lập một đàn tràng rồi làm phép, không biết sư cụ dùng phép gì mà sau ba canh giờ, lúc nửa đêm, dân thôn nghe thấy những tiếng động ầm ầm như sấm rồi họ thấy trong đám mây mờ trắng đục, có một đôi trai gái trần truồng, máu me đầy mình đang bay vật vờ đi xạ Sáng hôm sau, sư cụ nói với dân thôn: "Ta đã làm phép hiệu nghiệm, tuy không giết được hai con yêu nhưng cũng làm chúng trọng thương và trốn đi biệt tích không dám quay về nữa, từ nay bọn chúng chắc không dám tác yêu tác quái nữa đâu". Nói rồi sư cụ tạm biệt ra đi, dân trong thôn cảm tạ hết sức, đem tiền bạc rất nhiều tạ ơn sư cụ và hỏi thăm pháp danh. Sư cụ từ chối tất cả quà tặng, không nhận một chút gì, ngài chỉ nói pháp hiệu của mình là Pháp Vân rồi từ biệt mọi người lên đường.
Hết
- Đừng vội vã như thế Cầm Nô, đêm trăng sáng tuyệt vời như thế này làm sao ta về sớm được, chúng ta hãy đi dạo một chút trên hồ đã.
Sinh cảm thấy hơi ngạc nhiên vì thường những người con gái, nhất là những tiểu thư, cô nương ở những nơi văn hiến như kinh đô thường rất nghiêm túc trong việc đi lại, ăn nói, làm sao lại có thể có chuyện một cô gái dám đi chơi một mình trên hồ Tây vào buổi tối mà chỉ có một người hầu gái đi kèm như cô gái kiạ Chàng bước lại gần để nhìn rõ hơn diện mạo cô gái, đó là một nàng hết sức xinh đẹp, gương mặt như trăng rằm mùa thu, đôi lông mày cánh phượng cong vút, hình dáng dịu dàng, thướt tha nhưng không hề ẻo lả, ốm yếụ Nhận thấy có người đang để ý đến mình, cô gái không hề bực mình mà nhìn Sinh, nở một nụ cười e lệ như nụ hoa hàm tiếu mùa đông. Nàng cất giọng thánh thót:
- Thiếp xin chào công tử, đêm trăng thơ mộng, mời công tử xuống thuyền cùng đi dạo với thiếp.
Sinh như người mất hồn, ngơ ngẩn không trả lời ngay, "ta được người đẹp mời cùng đi chơi trên thuyền ư?" - chàng say sưa tư hỏi, tự ngạc nhiên vì cuộc gặp gỡ lạ lùng nàỵ Đến khi giọng oanh hót của người đẹp cất lên chàng mới sực tỉnh:
- Kìa, công tử, mời chàng xuống thuyền đi thôi, hay chàng không muốn đi với thiếp ?
- Vâng, học trò rất vui lòng đi cùng tiểu thự
Sinh luống cuống trả lời rồi nhẹ chân bước xuống thuyền, người hầu gái tên Cầm Nô khẽ quai mái chèo, con thuyền lướt nhẹ trên nước, đúng lúc đó lại có một cơn gió thổi tới nên con thuyền lướt nhanh ra giữa sông. Cô gái dịu dàng quay sang Sinh hỏi:
- Khi nãy thiếp nghe chàng tự xưng là học trò, vậy chàng là người đọc sách ư?
- Vâng thưa tiểu thư, tại hạ là Đỗ Sinh, năm nay lên kinh dự thị Dám hỏi tiểu thư tên họ là gì? Là con của vị tướng công nào?
- Thiếp là Phương Lan, con gái của cụ Nguyễn Đức là tri huyện vùng này, chẳng may cha mẹ thiếp mất sớm nên thiếp không nơi nương tựa, sớm hôm chỉ cùng con hầu Cầm Nô này đùm bọc nhau cho qua ngày đoạn tháng thôị.
Sinh cúi đầu có vẻ cảm thông với hoàn cảnh của cô gáị Thuyền lúc này đã ra đến giữa hồ, trăng sáng vằng vặc, gió thổi lồng lộng trên mặt hồ. Cô gái như mất hẳn vẻ buồn rầu về gia cảnh vừa kể với Sinh, nàng cất giọng vui vẻ bảo người hầu:
- Này Cầm Nô, em hãy đàn một bản cho ta và Đỗ Sinh công tử nghe đi.
Người con gái vâng lời, dừng thuyền lại là cầm cây đàn nguyệt đàn một bản, tiếng đàn vang vọng trên mặt hồ lộng gió dát đầy trăng bạc. Khung cảnh thật là hữu tình. Phương Lan khẽ nép vào người Sinh thỏ thẻ:
- Tiếng đàn thật tuyệt quá phải không chàng?
Sinh giật mình khẽ nhích ra một chút, chàng bỗng nhận ra Phương Lan đã cởi áo ngoài ra từ lúc nào, hai bờ vai trần nõn nà cùng khoảng trắng ngần trước ngực nàng lấp lóa dưới ánh trăng. Sinh ấp úng nói:
- Giữa hồ khuya lộng gió, nàng nên khoác áo vào đi kẻo gió lạnh đột ngột có thể sinh ốm đó.
Cô gái cười càng áp sát vào chàng hơn.
- Chàng ơi, đêm trăng thanh vắng, chúng ta cùng vui vẻ với nhau nhé?
- Kìạ. kìa nàng, đừng làm thế kẻo Cầm Nô nhìn ... nhìn thấỵ
Phương Lan cười khanh khách, tiếng cười lanh lảnh của nàng vang trên mặt hồ mênh mông nghe rất lạ:
- Đừng ngại chàng ơi, chúng ta sẽ lên một nơi kín đáo, không có Cầm Nô đi theo đâụ.
Rồi như có phép lạ, một chiếc thuyền lớn có hẳn một căn buồng nhỏ ở trên đó bỗng xuất hiện từ lúc nào cách chiếc thuyền nhỏ của ba người khoảng ba thước. Cầm Nô thôi đàn, khẽ đẩy chèo cho thuyền nhỏ cập bến thuyền lớn. Khi hai thuyền chạm nhau, Phương Lan khẽ kéo tay Sinh bảo cùng mình lên thuyền. Hơi ngần ngừ nhưng rồi như có một ma lực thúc đẩy, chàng bước lên theo nàng. Hai người đi vào khoang thuyền lớn, bên trong bày biện khá lịch sự. Ở giữa là một chiếc bàn bày biện rượu và một số đồ ăn cùng hai chiếc ghế, ở góc trong là một chiếc giường tre xinh xắn trên đó có đặt hai chiếc gốị Chàng học trò Đỗ Sinh nhìn cảnh đó mà chân tay run rẩy, không cất ra lờị Phương Lan khẽ dìu chàng ngồi xuống ghế rồi nàng cũng ngồi xuống bên cạnh, thân hình mềm mại của nàng áp vào khiến chàng học trò như nằm trong mợ Một luồng khí lạ chạy suốt cơ thể chàng. Phương Lan khẽ rót rượu ra hai chiếc chén nhỏ xinh rồi âu yếm nâng mời Sinh, sau khi cạn chén, chàng thấy người bừng bừng. Nhìn sang bên cạnh, Phương Lan đã cởi nốt chiếc áo còn lại từ bao giờ, trên người nàng chỉ còn chiếc yếm đào đỏ thắm, trong ánh nến lung linh, chiếc yếm đỏ cùng làn da trắng nõn của nàng tương phản nhau tạo nên một cảm giác hấp dẫn ma quáị Nàng nâng cánh tay ngà ngọc mời Sinh: "Chàng ơị. chàng ... uống với thiếp một chén nữa". Tửu lượng rất kém nên sau vài ba chén, đầu óc Sinh đã mụ mị, mọi vật xung quanh chàng trở nên mờ ảo, hư vô nhưng cô gái thì vẫn rõ mồn một những nét đẹp quyến rũ trước mặt chàng. Sinh lè nhè: "Phương Lan, ta ... ta ... mời nàng một chén" . Cô gái dìu Sinh đứng lên rồi ép chàng uống một chén nữa và cùng cạn chén với chàng. Sinh chợt nhận ra chiếc quần gấm đã được Phương Lan cởi ra rồi, nàng chỉ còn bận một chiếc quần lụa trắng mỏng dính. Gió thổi lồng lộng từ mặt hồ vào tận trong khoang thuyền, gió khiến cho chiếc quần mỏng dính sát vào da thịt nàng, làm hiện lên như in cặp đùi thon thả, làm nổi bật cái tam giác ở giữa cơ thể người con gái khiến người học trò trai tân như Sinh nhìn không chớp mắt, mặt chàng như ngây ra trước vẻ đẹp quyến rũ đó. Phương Lan mỉm cười thỏ thẻ: "Để thiếp hầu chàng đi nghỉ nhé" - Rồi nàng dìu Sinh về giường, khẽ đặt Sinh nằm xuống rồi bằng những động tác nhanh nhẹn, nàng cởi hết quần áo của chàng ra rồi áp cái thân thể tuyệt mỹ của mình lên người chàng. "Chàng, cho thiếp nghỉ cùng chàng nhé" - Tiếng Phương Lan thoang thoảng. Sinh mơ màng nhìn lên "Ôi, nàng đẹp quá", - Sinh vòng tay ôm lấy Phương Lan ...
Tay chàng lần ra sau lưng, loay hoay một cách vụng về một lúc thì chiếc yếm đỏ rơi xuống, hai tòa thiên nhiên trắng nõn nà, trắng đến nhức mắt lồ lộ trước mắt Sinh. Tay chàng run rẩy vuốt ve làn da mịn màng, chạm vào hai bầu ngực căng cứng, mát lạnh khiến chàng khẽ rụt tay về rồi lại ngập ngừng ve vuốt tiếp hai cái núm đỏ thắm đang quăn cứng lên trong tay chàng. Vẻ ngây thơ trong những cử động của Sinh khiến Phương Lan càng thêm kích thích, nàng thì thào phả hơi thở đầy dục tình vào tai chàng: "Phần dưới, ở phía dưới chàng ơi". Như có ma lực thúc đẩy, tay chàng trườn xuống phía dưới, kéo chiếc quần lụa mỏng dính xuống và chàng khẽ kêu lên một tiếng khi nhìn thấy cái góc gợi tình nhất của người con gái đã lồ lộ trước mắt mình. Thân hình Phương Lan uốn éo, cử động nhịp nhàng theo những vuốt ve, âu yếm của chàng trai, vẻ dạn dĩ của nàng khiến Sinh cũng cảm thấy tự tin hơn. Chàng khẽ lật ngửa thân thể trần truồng mịn màng của nàng ra giường rồi chồm mình đè lên cái thân thể thơm tho, mát rượi đấỵ Chàng như thấy có một ngọn lửa đang rực cháy ở cái vật đàn ông của chàng, nó như căng lên, như muốn nứt ra, như có lửa đốt từ bên trong. Bàn tay mát lạnh của Phương Lan khẽ nắm lấy cái vật giữa đùi chàng, xoa, miết nhè nhẹ lên nó trong khi bàn tay kia của nàng vít đầu chàng xuống áp vào hai bầu vú căng mẩy của mình. Sinh như mê đi, chàng say sưa nắn bóp đôi nhũ hoa trong tay mình, đưa miệng ngậm lấy hai cái núm đỏ căng cứng trên cặp vú, rồi miệng chàng lướt đi trên khắp cơ thể nàng, lần xuống nơi kín đáo nhất, gợi tình nhất của người con gái, áp đôi môi thèm khát của mình vào đó. Đến khi cả hai người đều lên đến tột đỉnh của sự kích thích rồi chàng mới áp thân hình của mình lên che kín cái thân hình trần truồng ở dưới, đưa cái vật đàn ông của mình vào sâu trong người nàng, nhấn mạnh, nhấn mạnh,.. thân hình nàng cũng cử động cùng nhịp với sự lên xuống của cơ thể chàng, hai thân hình cùng chuyển động, chuyển động rồi đến khi tinh khí của chàng truyền hết sang người nàng, cả hai mới đê mê, rã rời buông nhau ra, cùng ngủ thiếp đị
Tờ mờ sáng hôm sau, Sinh thức giấc, chàng tưởng như mình vừa trải qua một giấc mợ Nhưng đâu phải mơ vì bên cạnh chàng vẫn là Phương Lan đang say sưa ngủ, thân hình lõa lồ của nàng lồ lộ trước mắt chàng, xung quanh là yếm, áo quần của hai người rơi vãi lung tung. Nàng bỗng hé mắt tỉnh dậy, giọng nàng như chim hót buổi sớm: "Chàng đã dậy rồi ử Chàng yêu thiếp đi nào" Rồi vòng tay ngà ngọc của nàng lại kéo chàng nằm đè lên thân hình tuyệt mỹ của nàng, dục tình trong người Sinh lại được đánh thức dậy, cả hai cuồng nhiệt gắn chặt vào thân thể nhau, mê mẩn trong cơn sóng thần của sự ân ái ... Sau khi thỏa mãn, Phương Lan khẽ ngồi dậy, nàng lấy lược chải tóc, rồi cả hai cùng mặc quần áo vàọ Nàng âu yếm nói:
- Bây giờ chàng phải về nhà thôi, tối mai chúng ta lại gặp nhau ở bờ hồ nhé, chàng còn muốn gặp thiếp nữa không?
- Ôi Phương Lan, nàng đã cho ta những giây phút thần tiên, ta làm sao xa nàng được, nhất định tối mai ta sẽ ra với nàng.
Khi đó chiếc thuyền nhỏ do Cầm Nô chèo bỗng hiện ra bên cạnh mạn chiếc thuyền lớn, Phương Lan nói với Sinh:
- Cầm Nô sẽ đưa chàng vào bờ, thiếp sửa sang lại quần áo, dung mạo rồi sẽ vào saụ
Chiếc thuyền lướt nhẹ trên mặt hồ Tây đưa Đỗ Sinh vào bờ. Về đến nhà, chàng thấy tên tiểu đồng đang ngủ gục bên chiếc bàn nước, người vẫn mặc quần áo, đi giầỵ Có lẽ hắn đã đi tìm chàng cả đêm qua rồi ngủ gục bên bàn nàỵ Nghe tiếng động, tiểu đồng mở mắt và sửng sốt khi nhìn thấy Sinh:
- Kìa, công tử đi đâu suốt cả đêm để con tìm mãi mà không thấỵ
- À, ta đến nhà Nguyễn Tường sư huynh tâm sự, say chuyện nên Tường huynh giữ ta ở lại ngủ cùng. Người đừng lo, không có chuyện gì xảy ra đâụ
Kể từ đó, tối nào Sinh cũng hẹn gặp với Phương Lan, cả hai người ân ái hết sức thỏa mãn. Dần dần chàng cũng coi Phương Lan như một người bạn thân của mình. Nhiều lúc vui chuyện với bạn học, Sinh cũng kể về Phương Lan cho các bạn thân nghẹ Có người khuyên chàng:
- Đệ từ nơi xa lên kinh ôn luyện dự thi cần phải cẩn trọng trong việc quan hệ nam nữ, chốn đô thành phồn hoa nhiều cạm bẫy không thể lường trước được. Không nên thái quá trong việc hoa tình.
Người khác cũng khuyên:
- Đệ không dò hỏi kỹ xem cô ta là ai ử Chẳng may cô ả là phường kỹ nữ lầu xanh hay là con gái vụng trộm cha mẹ làm chuyện tình ái lén lút thì saỏ Khi người thân của cô ta phát hiện ra thì có phải là liên lụy đến đệ, làm lỡ chuyện học hành không?
Nhiều người khuyên nên Sinh cũng nghĩ ra một chút, chàng nói:
- Đa tạ các huynh, đệ đã chỉ giáo, tôi sẽ hỏi nàng về những điều đó để cả tôi và các huynh đệ có thể yên tâm.
Đêm đó, sau khi ân ái thỏa mãn, Sinh lựa lời hỏi nàng về thân thế, gốc tích. Phương Lan mỉm cười trả lời:
- Thiếp với chàng gặp nhau là duyên trời định, ân ái giữa chúng ta đang lúc nồng đượm, sao chàng lại thắc mắc, nghi ngờ thiếp vậỵ
Sinh cố gạn hỏi và ngỏ ý muốn được thăm nhà nàng, Phương Lan cười nói:
- Gia cảnh nhà thiếp đang lúc khó khăn, để chàng đến thật không phảị Nhưng nếu ý chàng đã muốn thì thiếp cũng xin chiều ý. Đêm mai chàng hãy đến thôn Đông ở phía Nam Thăng Long, tìm đến căn nhà cạnh cây gạo ở cuối thôn, đó là nhà thiếp, thiếp xin dọn dẹp nhà cửa đợi chàng đến thăm.
Đêm hôm sau, đúng hen, Đỗ Sinh tìm đến nhà Phương Lan, đường vào nhà nàng theo lời chỉ quả thật khó đi, toàn qua những vùng đồng không mông quạnh, vắng vẻ thê lương. Đến cuối thôn, quả nhiên chàng thấy một cây gạo lớn sừng sững, cạnh đó có một ngôi nhà nhỏ, có vẻ tiêu điềụ Chàng thận trọng bước vào, lối vào nhà mọc đầy cỏ dại, mảnh vườn bên cạnh cũng mọc đầy cây dại, dây leo chằng chịt, có vẻ đã lâu không được chăm sóc, dọn dẹp. Trong nhà thấp thoáng ánh lửa, Sinh mừng rỡ gọi to:
- Phương Lan, ta đã đến đâỵ
Không thấy tiếng trả lời, Sinh khẽ đẩy cửa bước vào, gian chính căn nhà vắng lặng, không có một ai, những đồ vật đều tỏa ra mùi cũ kỹ, lành lạnh biểu hiện của việc đã lâu không có người ở. Bỗng một cơn gió thoảng qua, Sinh cảm thấy một mùi gì rất khó chịu phảng phất trong nhà, xộc vào mũi chàng. Thấy còn một gian trong nữa, trong đó thấp thoáng có ánh sáng, chàng đẩy cửa bước vào và lạnh toát người khi nhìn thấy khung cảnh trong phòng: Giữa phòng đặt một cỗ quan tài sơn đỏ, xung quanh có một tấm vải trắng trên ghi mấy chữ "Linh cữu của Phương Lan", cạnh quan tài là một người con gái ôm cây đàn nguyệt nặn bằng đất. Sinh run rẩy, chân tay mềm nhũn, sững người nhìn quanh cảnh kinh dị đó một lúc rồi mới khó khăn nhấc chân toan chạy ra khỏi nhà. Vừa chạy được mấy bước, chàng bỗng thấy Phương Lan cùng người hầu gái đứng trước mắt, nàng vẫn xinh tươi nhưng lại mặc bộ đồ trắng toát, tóc buông xõa rũ rượi, tiếng nói của nàng nghe vang vọng như từ một chốn xa xăm nào đó:
- Kìa, công tử, chàng đã đến chơi sao lại vội bỏ đi thế.
- Không, không, ta muốn về, ta không thể ở đây thêm được nữa, nàng tha cho tạ
- Tướng công, chàng cùng thiếp ân ái biết bao, thề bên nhau trọn đời, sao chàng lại trốn tránh thiếp.
" Không, không", - Sinh gào to rồi vùng vẫy như điên, giằng ra khỏi Phương Lan rồi chạy như bay ra khỏi căn nhà, cắm đầu chạy về nhà mình, trong lòng vẫn hoảng hốt cực độ khi nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Phương Lan văng vẳng sau lưng.
Sáng hôm sau, Sinh lần vào thôn Đông hỏi thăm mọi ngườị Chàng được biết đúng là trong thôn có một người con gái tên là Phương Lan nhưng đã chết được hơn nửa năm, quan tài chôn ở bãi tha ma cạnh thôn. Sinh trở về nhà, người lên cơn sốt hầm hập, trong cơn mê sảng, chàng cứ lẩm bẩm: "Phương Lan, đợi ta với, ta với nàng là vợ chồng mà, chúng ta đã hẹn sống với nhau suốt đời". Mê man hơn một tuần lễ thì Sinh ra đị Bạn bè chàng đều lấy làm thương tiếc trước cái chết của làng. Họ cùng nhau lo liệu việc chôn cất và báo tin cho gia đình chàng biết.
Từ đó về sau, vào những đêm tối trời, không trăng, hoặc những đêm mưa gió bão bùng, người dân thôn Đông và vùng lân cận thường thấy một đôi trai gái không mảnh vải che thân đang cười đùa, văng vẳng xung quanh là tiếng đàn nguyệt. Đôi trai gái này tác oai tác quái, thường gây tai vạ khiến người dân không chịu nổi, họ quật mồ của hai người lên, đem xương cốt thiêu ra cho, trộn với đồ ô uế rồi ném xuống sông. Linh hồn hai người phải bay về nhập vào cây gạo cổ thụ, lấy nó làm chốn nương thân. Từ đó cây gạo trở thành cây gạo ma, dao chém, rìu chặt cũng không làm nó suy suyển, hai con ma phong tình thỉnh thoảng vẫn hiện hữu gây tai vạ cho dân chúng trong vùng.
Năm Canh Ngọ, niên hiệu Thiên Hựu nhà Trần, có một nhà sư đi ngang qua vùng đấy, trời tối nên tạm nghỉ lại thôn. Vào thời nhà Trần, đạo Phật phát triển cực thịnh nên các vị sư hết sức được kính trọng. Dân thôn mời sư cụ nghỉ tại ngôi chùa của vùng, chùa trước đây rất uy nghi, được chăm sóc cẩn thận, nhưng từ hồi hai hồn ma nhập vào cây gạo, chùa đã bị phá hoại ít nhiều nên trông hơi tiêu điềụ Đêm đó,khi đang thiền định, nhà sư bỗng thấy văng vẳng tiếng cười đùa của nam, nữ. Tiếng cười ma quái vang vọng trong đêm cứ mồn một đập vào tai nhà sự Đoán biết là có sự lạ, sư cụ phóng tuệ nhãn nhìn xem có chuyện gì lạ thì thấy có một đôi trai gái lõa thể đang đùa chơi với nhau bên gốc cây gạọ Cho là đôi trai gái mất nết không còn liêm sỉ gì mới làm như vậy, nhà sư không thèm để ý đến họ. Sáng hôm sau, trước khi đi, sư cụ đem chuyện đêm qua ra hỏi dân trong thôn, họ kể hết sự tình cây gạo có mạ Nhà sư nói: "Ta cũng đoán đó là loài ma quỷ chứ không lẽ một vùng gần kinh đô như ở đây lại có chuyện trai gái trái luân thường đạo lý đến thế? Ta phải ra tay trừ bỏ nếu không bọn yêu quái này còn gây hại nhiều nữạ"
Đêm đó, sư cụ lập một đàn tràng rồi làm phép, không biết sư cụ dùng phép gì mà sau ba canh giờ, lúc nửa đêm, dân thôn nghe thấy những tiếng động ầm ầm như sấm rồi họ thấy trong đám mây mờ trắng đục, có một đôi trai gái trần truồng, máu me đầy mình đang bay vật vờ đi xạ Sáng hôm sau, sư cụ nói với dân thôn: "Ta đã làm phép hiệu nghiệm, tuy không giết được hai con yêu nhưng cũng làm chúng trọng thương và trốn đi biệt tích không dám quay về nữa, từ nay bọn chúng chắc không dám tác yêu tác quái nữa đâu". Nói rồi sư cụ tạm biệt ra đi, dân trong thôn cảm tạ hết sức, đem tiền bạc rất nhiều tạ ơn sư cụ và hỏi thăm pháp danh. Sư cụ từ chối tất cả quà tặng, không nhận một chút gì, ngài chỉ nói pháp hiệu của mình là Pháp Vân rồi từ biệt mọi người lên đường.
Hết
Truyện sex - Cây Gạo
Đỗ Sinh là học trò, quê ở Phủ Lưu, Hà Nam, chàng lên kinh dự thi kỳ thi năm nay, gia cảnh nhà Sinh khá sung túc nên cha mẹ chàng cấp cho chàng một số tiền kha khá và cho phép chàng lên kinh sớm gần một năm để có dịp làm quen với không khí đô thành và giao lưu với các bạn cùng thị Sinh mang theo một tiểu đồng nhỏ gánh hành lý, hai thầy trò cùng lai kinh. Lên kinh đô được gần một con trăng, Đỗ Sinh đã bắt đầu quen dần với không khí náo nhiệt của kinh thành và quang cảnh phồn hoa đô hội đệ nhất cả nước. Chàng cũng làm quen được với một số học trò ở đây và quả thật là sở học của họ khá khác so với chàng, trình độ họ cũng tỏ ra khá uyên thâm. Hàng ngày, sau khi miệt mài học tập, chàng thường đi dạo chơi khắp nơi cùng tên tiểu đồng vào buổi tối, hoặc bơi một con thuyền nhỏ trên hồ Tây để đàm đạo sự học với các bạn. Một hôm, sau khi cơm nước buổi tối xong, Sinh lững thững đi dạo một mình cho thư thái sau một ngày miệt mài đèn sách. Gần đến rằm nên trăng sáng vằng vặc, khung cảnh thật nên thơ, gợi thi hứng. Đỗ Sinh thuận chân đi về phía hồ Tây, trong đầu chàng hiện lên những vần thơ ngẫu hứng. Đến hồ, quang cảnh thật là đẹp, bóng trăng như dát muôn ngàn ánh vàng lung linh trên mặt nước, gió thổi mơn man làm nổi lăn tăn những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ. Bỗng đâu đây cất lên một tiếng cười trong trẻo khiến Sinh phải quay đầu nhìn, chàng thấy một cô gái rất xinh tươi cùng một người hầu gái đang bước xuống chiếc thuyền nhỏ đậu gần đó, giọng nàng thật trong trẻo:
- Đừng vội vã như thế Cầm Nô, đêm trăng sáng tuyệt vời như thế này làm sao ta về sớm được, chúng ta hãy đi dạo một chút trên hồ đã.
Sinh cảm thấy hơi ngạc nhiên vì thường những người con gái, nhất là những tiểu thư, cô nương ở những nơi văn hiến như kinh đô thường rất nghiêm túc trong việc đi lại, ăn nói, làm sao lại có thể có chuyện một cô gái dám đi chơi một mình trên hồ Tây vào buổi tối mà chỉ có một người hầu gái đi kèm như cô gái kiạ Chàng bước lại gần để nhìn rõ hơn diện mạo cô gái, đó là một nàng hết sức xinh đẹp, gương mặt như trăng rằm mùa thu, đôi lông mày cánh phượng cong vút, hình dáng dịu dàng, thướt tha nhưng không hề ẻo lả, ốm yếụ Nhận thấy có người đang để ý đến mình, cô gái không hề bực mình mà nhìn Sinh, nở một nụ cười e lệ như nụ hoa hàm tiếu mùa đông. Nàng cất giọng thánh thót:
- Thiếp xin chào công tử, đêm trăng thơ mộng, mời công tử xuống thuyền cùng đi dạo với thiếp.
Sinh như người mất hồn, ngơ ngẩn không trả lời ngay, "ta được người đẹp mời cùng đi chơi trên thuyền ư?" - chàng say sưa tư hỏi, tự ngạc nhiên vì cuộc gặp gỡ lạ lùng nàỵ Đến khi giọng oanh hót của người đẹp cất lên chàng mới sực tỉnh:
- Kìa, công tử, mời chàng xuống thuyền đi thôi, hay chàng không muốn đi với thiếp ?
- Vâng, học trò rất vui lòng đi cùng tiểu thự
Sinh luống cuống trả lời rồi nhẹ chân bước xuống thuyền, người hầu gái tên Cầm Nô khẽ quai mái chèo, con thuyền lướt nhẹ trên nước, đúng lúc đó lại có một cơn gió thổi tới nên con thuyền lướt nhanh ra giữa sông. Cô gái dịu dàng quay sang Sinh hỏi:
- Khi nãy thiếp nghe chàng tự xưng là học trò, vậy chàng là người đọc sách ư?
- Vâng thưa tiểu thư, tại hạ là Đỗ Sinh, năm nay lên kinh dự thị Dám hỏi tiểu thư tên họ là gì? Là con của vị tướng công nào?
- Thiếp là Phương Lan, con gái của cụ Nguyễn Đức là tri huyện vùng này, chẳng may cha mẹ thiếp mất sớm nên thiếp không nơi nương tựa, sớm hôm chỉ cùng con hầu Cầm Nô này đùm bọc nhau cho qua ngày đoạn tháng thôị.
Sinh cúi đầu có vẻ cảm thông với hoàn cảnh của cô gáị Thuyền lúc này đã ra đến giữa hồ, trăng sáng vằng vặc, gió thổi lồng lộng trên mặt hồ. Cô gái như mất hẳn vẻ buồn rầu về gia cảnh vừa kể với Sinh, nàng cất giọng vui vẻ bảo người hầu:
- Này Cầm Nô, em hãy đàn một bản cho ta và Đỗ Sinh công tử nghe đi.
Người con gái vâng lời, dừng thuyền lại là cầm cây đàn nguyệt đàn một bản, tiếng đàn vang vọng trên mặt hồ lộng gió dát đầy trăng bạc. Khung cảnh thật là hữu tình. Phương Lan khẽ nép vào người Sinh thỏ thẻ:
- Tiếng đàn thật tuyệt quá phải không chàng?
Sinh giật mình khẽ nhích ra một chút, chàng bỗng nhận ra Phương Lan đã cởi áo ngoài ra từ lúc nào, hai bờ vai trần nõn nà cùng khoảng trắng ngần trước ngực nàng lấp lóa dưới ánh trăng. Sinh ấp úng nói:
- Giữa hồ khuya lộng gió, nàng nên khoác áo vào đi kẻo gió lạnh đột ngột có thể sinh ốm đó.
Cô gái cười càng áp sát vào chàng hơn.
- Chàng ơi, đêm trăng thanh vắng, chúng ta cùng vui vẻ với nhau nhé?
- Kìạ. kìa nàng, đừng làm thế kẻo Cầm Nô nhìn ... nhìn thấỵ
Phương Lan cười khanh khách, tiếng cười lanh lảnh của nàng vang trên mặt hồ mênh mông nghe rất lạ:
- Đừng ngại chàng ơi, chúng ta sẽ lên một nơi kín đáo, không có Cầm Nô đi theo đâụ.
Rồi như có phép lạ, một chiếc thuyền lớn có hẳn một căn buồng nhỏ ở trên đó bỗng xuất hiện từ lúc nào cách chiếc thuyền nhỏ của ba người khoảng ba thước. Cầm Nô thôi đàn, khẽ đẩy chèo cho thuyền nhỏ cập bến thuyền lớn. Khi hai thuyền chạm nhau, Phương Lan khẽ kéo tay Sinh bảo cùng mình lên thuyền. Hơi ngần ngừ nhưng rồi như có một ma lực thúc đẩy, chàng bước lên theo nàng. Hai người đi vào khoang thuyền lớn, bên trong bày biện khá lịch sự. Ở giữa là một chiếc bàn bày biện rượu và một số đồ ăn cùng hai chiếc ghế, ở góc trong là một chiếc giường tre xinh xắn trên đó có đặt hai chiếc gốị Chàng học trò Đỗ Sinh nhìn cảnh đó mà chân tay run rẩy, không cất ra lờị Phương Lan khẽ dìu chàng ngồi xuống ghế rồi nàng cũng ngồi xuống bên cạnh, thân hình mềm mại của nàng áp vào khiến chàng học trò như nằm trong mợ Một luồng khí lạ chạy suốt cơ thể chàng. Phương Lan khẽ rót rượu ra hai chiếc chén nhỏ xinh rồi âu yếm nâng mời Sinh, sau khi cạn chén, chàng thấy người bừng bừng. Nhìn sang bên cạnh, Phương Lan đã cởi nốt chiếc áo còn lại từ bao giờ, trên người nàng chỉ còn chiếc yếm đào đỏ thắm, trong ánh nến lung linh, chiếc yếm đỏ cùng làn da trắng nõn của nàng tương phản nhau tạo nên một cảm giác hấp dẫn ma quáị Nàng nâng cánh tay ngà ngọc mời Sinh: "Chàng ơị. chàng ... uống với thiếp một chén nữa". Tửu lượng rất kém nên sau vài ba chén, đầu óc Sinh đã mụ mị, mọi vật xung quanh chàng trở nên mờ ảo, hư vô nhưng cô gái thì vẫn rõ mồn một những nét đẹp quyến rũ trước mặt chàng. Sinh lè nhè: "Phương Lan, ta ... ta ... mời nàng một chén" . Cô gái dìu Sinh đứng lên rồi ép chàng uống một chén nữa và cùng cạn chén với chàng. Sinh chợt nhận ra chiếc quần gấm đã được Phương Lan cởi ra rồi, nàng chỉ còn bận một chiếc quần lụa trắng mỏng dính. Gió thổi lồng lộng từ mặt hồ vào tận trong khoang thuyền, gió khiến cho chiếc quần mỏng dính sát vào da thịt nàng, làm hiện lên như in cặp đùi thon thả, làm nổi bật cái tam giác ở giữa cơ thể người con gái khiến người học trò trai tân như Sinh nhìn không chớp mắt, mặt chàng như ngây ra trước vẻ đẹp quyến rũ đó. Phương Lan mỉm cười thỏ thẻ: "Để thiếp hầu chàng đi nghỉ nhé" - Rồi nàng dìu Sinh về giường, khẽ đặt Sinh nằm xuống rồi bằng những động tác nhanh nhẹn, nàng cởi hết quần áo của chàng ra rồi áp cái thân thể tuyệt mỹ của mình lên người chàng. "Chàng, cho thiếp nghỉ cùng chàng nhé" - Tiếng Phương Lan thoang thoảng. Sinh mơ màng nhìn lên "Ôi, nàng đẹp quá", - Sinh vòng tay ôm lấy Phương Lan ...
Tay chàng lần ra sau lưng, loay hoay một cách vụng về một lúc thì chiếc yếm đỏ rơi xuống, hai tòa thiên nhiên trắng nõn nà, trắng đến nhức mắt lồ lộ trước mắt Sinh. Tay chàng run rẩy vuốt ve làn da mịn màng, chạm vào hai bầu ngực căng cứng, mát lạnh khiến chàng khẽ rụt tay về rồi lại ngập ngừng ve vuốt tiếp hai cái núm đỏ thắm đang quăn cứng lên trong tay chàng. Vẻ ngây thơ trong những cử động của Sinh khiến Phương Lan càng thêm kích thích, nàng thì thào phả hơi thở đầy dục tình vào tai chàng: "Phần dưới, ở phía dưới chàng ơi". Như có ma lực thúc đẩy, tay chàng trườn xuống phía dưới, kéo chiếc quần lụa mỏng dính xuống và chàng khẽ kêu lên một tiếng khi nhìn thấy cái góc gợi tình nhất của người con gái đã lồ lộ trước mắt mình. Thân hình Phương Lan uốn éo, cử động nhịp nhàng theo những vuốt ve, âu yếm của chàng trai, vẻ dạn dĩ của nàng khiến Sinh cũng cảm thấy tự tin hơn. Chàng khẽ lật ngửa thân thể trần truồng mịn màng của nàng ra giường rồi chồm mình đè lên cái thân thể thơm tho, mát rượi đấỵ Chàng như thấy có một ngọn lửa đang rực cháy ở cái vật đàn ông của chàng, nó như căng lên, như muốn nứt ra, như có lửa đốt từ bên trong. Bàn tay mát lạnh của Phương Lan khẽ nắm lấy cái vật giữa đùi chàng, xoa, miết nhè nhẹ lên nó trong khi bàn tay kia của nàng vít đầu chàng xuống áp vào hai bầu vú căng mẩy của mình. Sinh như mê đi, chàng say sưa nắn bóp đôi nhũ hoa trong tay mình, đưa miệng ngậm lấy hai cái núm đỏ căng cứng trên cặp vú, rồi miệng chàng lướt đi trên khắp cơ thể nàng, lần xuống nơi kín đáo nhất, gợi tình nhất của người con gái, áp đôi môi thèm khát của mình vào đó. Đến khi cả hai người đều lên đến tột đỉnh của sự kích thích rồi chàng mới áp thân hình của mình lên che kín cái thân hình trần truồng ở dưới, đưa cái vật đàn ông của mình vào sâu trong người nàng, nhấn mạnh, nhấn mạnh,.. thân hình nàng cũng cử động cùng nhịp với sự lên xuống của cơ thể chàng, hai thân hình cùng chuyển động, chuyển động rồi đến khi tinh khí của chàng truyền hết sang người nàng, cả hai mới đê mê, rã rời buông nhau ra, cùng ngủ thiếp đị
Tờ mờ sáng hôm sau, Sinh thức giấc, chàng tưởng như mình vừa trải qua một giấc mợ Nhưng đâu phải mơ vì bên cạnh chàng vẫn là Phương Lan đang say sưa ngủ, thân hình lõa lồ của nàng lồ lộ trước mắt chàng, xung quanh là yếm, áo quần của hai người rơi vãi lung tung. Nàng bỗng hé mắt tỉnh dậy, giọng nàng như chim hót buổi sớm: "Chàng đã dậy rồi ử Chàng yêu thiếp đi nào" Rồi vòng tay ngà ngọc của nàng lại kéo chàng nằm đè lên thân hình tuyệt mỹ của nàng, dục tình trong người Sinh lại được đánh thức dậy, cả hai cuồng nhiệt gắn chặt vào thân thể nhau, mê mẩn trong cơn sóng thần của sự ân ái ... Sau khi thỏa mãn, Phương Lan khẽ ngồi dậy, nàng lấy lược chải tóc, rồi cả hai cùng mặc quần áo vàọ Nàng âu yếm nói:
- Bây giờ chàng phải về nhà thôi, tối mai chúng ta lại gặp nhau ở bờ hồ nhé, chàng còn muốn gặp thiếp nữa không?
- Ôi Phương Lan, nàng đã cho ta những giây phút thần tiên, ta làm sao xa nàng được, nhất định tối mai ta sẽ ra với nàng.
Khi đó chiếc thuyền nhỏ do Cầm Nô chèo bỗng hiện ra bên cạnh mạn chiếc thuyền lớn, Phương Lan nói với Sinh:
- Cầm Nô sẽ đưa chàng vào bờ, thiếp sửa sang lại quần áo, dung mạo rồi sẽ vào saụ
Chiếc thuyền lướt nhẹ trên mặt hồ Tây đưa Đỗ Sinh vào bờ. Về đến nhà, chàng thấy tên tiểu đồng đang ngủ gục bên chiếc bàn nước, người vẫn mặc quần áo, đi giầỵ Có lẽ hắn đã đi tìm chàng cả đêm qua rồi ngủ gục bên bàn nàỵ Nghe tiếng động, tiểu đồng mở mắt và sửng sốt khi nhìn thấy Sinh:
- Kìa, công tử đi đâu suốt cả đêm để con tìm mãi mà không thấỵ
- À, ta đến nhà Nguyễn Tường sư huynh tâm sự, say chuyện nên Tường huynh giữ ta ở lại ngủ cùng. Người đừng lo, không có chuyện gì xảy ra đâụ
Kể từ đó, tối nào Sinh cũng hẹn gặp với Phương Lan, cả hai người ân ái hết sức thỏa mãn. Dần dần chàng cũng coi Phương Lan như một người bạn thân của mình. Nhiều lúc vui chuyện với bạn học, Sinh cũng kể về Phương Lan cho các bạn thân nghẹ Có người khuyên chàng:
- Đệ từ nơi xa lên kinh ôn luyện dự thi cần phải cẩn trọng trong việc quan hệ nam nữ, chốn đô thành phồn hoa nhiều cạm bẫy không thể lường trước được. Không nên thái quá trong việc hoa tình.
Người khác cũng khuyên:
- Đệ không dò hỏi kỹ xem cô ta là ai ử Chẳng may cô ả là phường kỹ nữ lầu xanh hay là con gái vụng trộm cha mẹ làm chuyện tình ái lén lút thì saỏ Khi người thân của cô ta phát hiện ra thì có phải là liên lụy đến đệ, làm lỡ chuyện học hành không?
Nhiều người khuyên nên Sinh cũng nghĩ ra một chút, chàng nói:
- Đa tạ các huynh, đệ đã chỉ giáo, tôi sẽ hỏi nàng về những điều đó để cả tôi và các huynh đệ có thể yên tâm.
Đêm đó, sau khi ân ái thỏa mãn, Sinh lựa lời hỏi nàng về thân thế, gốc tích. Phương Lan mỉm cười trả lời:
- Thiếp với chàng gặp nhau là duyên trời định, ân ái giữa chúng ta đang lúc nồng đượm, sao chàng lại thắc mắc, nghi ngờ thiếp vậỵ
Sinh cố gạn hỏi và ngỏ ý muốn được thăm nhà nàng, Phương Lan cười nói:
- Gia cảnh nhà thiếp đang lúc khó khăn, để chàng đến thật không phảị Nhưng nếu ý chàng đã muốn thì thiếp cũng xin chiều ý. Đêm mai chàng hãy đến thôn Đông ở phía Nam Thăng Long, tìm đến căn nhà cạnh cây gạo ở cuối thôn, đó là nhà thiếp, thiếp xin dọn dẹp nhà cửa đợi chàng đến thăm.
Đêm hôm sau, đúng hen, Đỗ Sinh tìm đến nhà Phương Lan, đường vào nhà nàng theo lời chỉ quả thật khó đi, toàn qua những vùng đồng không mông quạnh, vắng vẻ thê lương. Đến cuối thôn, quả nhiên chàng thấy một cây gạo lớn sừng sững, cạnh đó có một ngôi nhà nhỏ, có vẻ tiêu điềụ Chàng thận trọng bước vào, lối vào nhà mọc đầy cỏ dại, mảnh vườn bên cạnh cũng mọc đầy cây dại, dây leo chằng chịt, có vẻ đã lâu không được chăm sóc, dọn dẹp. Trong nhà thấp thoáng ánh lửa, Sinh mừng rỡ gọi to:
- Phương Lan, ta đã đến đâỵ
Không thấy tiếng trả lời, Sinh khẽ đẩy cửa bước vào, gian chính căn nhà vắng lặng, không có một ai, những đồ vật đều tỏa ra mùi cũ kỹ, lành lạnh biểu hiện của việc đã lâu không có người ở. Bỗng một cơn gió thoảng qua, Sinh cảm thấy một mùi gì rất khó chịu phảng phất trong nhà, xộc vào mũi chàng. Thấy còn một gian trong nữa, trong đó thấp thoáng có ánh sáng, chàng đẩy cửa bước vào và lạnh toát người khi nhìn thấy khung cảnh trong phòng: Giữa phòng đặt một cỗ quan tài sơn đỏ, xung quanh có một tấm vải trắng trên ghi mấy chữ "Linh cữu của Phương Lan", cạnh quan tài là một người con gái ôm cây đàn nguyệt nặn bằng đất. Sinh run rẩy, chân tay mềm nhũn, sững người nhìn quanh cảnh kinh dị đó một lúc rồi mới khó khăn nhấc chân toan chạy ra khỏi nhà. Vừa chạy được mấy bước, chàng bỗng thấy Phương Lan cùng người hầu gái đứng trước mắt, nàng vẫn xinh tươi nhưng lại mặc bộ đồ trắng toát, tóc buông xõa rũ rượi, tiếng nói của nàng nghe vang vọng như từ một chốn xa xăm nào đó:
- Kìa, công tử, chàng đã đến chơi sao lại vội bỏ đi thế.
- Không, không, ta muốn về, ta không thể ở đây thêm được nữa, nàng tha cho tạ
- Tướng công, chàng cùng thiếp ân ái biết bao, thề bên nhau trọn đời, sao chàng lại trốn tránh thiếp.
" Không, không", - Sinh gào to rồi vùng vẫy như điên, giằng ra khỏi Phương Lan rồi chạy như bay ra khỏi căn nhà, cắm đầu chạy về nhà mình, trong lòng vẫn hoảng hốt cực độ khi nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Phương Lan văng vẳng sau lưng.
Sáng hôm sau, Sinh lần vào thôn Đông hỏi thăm mọi ngườị Chàng được biết đúng là trong thôn có một người con gái tên là Phương Lan nhưng đã chết được hơn nửa năm, quan tài chôn ở bãi tha ma cạnh thôn. Sinh trở về nhà, người lên cơn sốt hầm hập, trong cơn mê sảng, chàng cứ lẩm bẩm: "Phương Lan, đợi ta với, ta với nàng là vợ chồng mà, chúng ta đã hẹn sống với nhau suốt đời". Mê man hơn một tuần lễ thì Sinh ra đị Bạn bè chàng đều lấy làm thương tiếc trước cái chết của làng. Họ cùng nhau lo liệu việc chôn cất và báo tin cho gia đình chàng biết.
Từ đó về sau, vào những đêm tối trời, không trăng, hoặc những đêm mưa gió bão bùng, người dân thôn Đông và vùng lân cận thường thấy một đôi trai gái không mảnh vải che thân đang cười đùa, văng vẳng xung quanh là tiếng đàn nguyệt. Đôi trai gái này tác oai tác quái, thường gây tai vạ khiến người dân không chịu nổi, họ quật mồ của hai người lên, đem xương cốt thiêu ra cho, trộn với đồ ô uế rồi ném xuống sông. Linh hồn hai người phải bay về nhập vào cây gạo cổ thụ, lấy nó làm chốn nương thân. Từ đó cây gạo trở thành cây gạo ma, dao chém, rìu chặt cũng không làm nó suy suyển, hai con ma phong tình thỉnh thoảng vẫn hiện hữu gây tai vạ cho dân chúng trong vùng.
Năm Canh Ngọ, niên hiệu Thiên Hựu nhà Trần, có một nhà sư đi ngang qua vùng đấy, trời tối nên tạm nghỉ lại thôn. Vào thời nhà Trần, đạo Phật phát triển cực thịnh nên các vị sư hết sức được kính trọng. Dân thôn mời sư cụ nghỉ tại ngôi chùa của vùng, chùa trước đây rất uy nghi, được chăm sóc cẩn thận, nhưng từ hồi hai hồn ma nhập vào cây gạo, chùa đã bị phá hoại ít nhiều nên trông hơi tiêu điềụ Đêm đó,khi đang thiền định, nhà sư bỗng thấy văng vẳng tiếng cười đùa của nam, nữ. Tiếng cười ma quái vang vọng trong đêm cứ mồn một đập vào tai nhà sự Đoán biết là có sự lạ, sư cụ phóng tuệ nhãn nhìn xem có chuyện gì lạ thì thấy có một đôi trai gái lõa thể đang đùa chơi với nhau bên gốc cây gạọ Cho là đôi trai gái mất nết không còn liêm sỉ gì mới làm như vậy, nhà sư không thèm để ý đến họ. Sáng hôm sau, trước khi đi, sư cụ đem chuyện đêm qua ra hỏi dân trong thôn, họ kể hết sự tình cây gạo có mạ Nhà sư nói: "Ta cũng đoán đó là loài ma quỷ chứ không lẽ một vùng gần kinh đô như ở đây lại có chuyện trai gái trái luân thường đạo lý đến thế? Ta phải ra tay trừ bỏ nếu không bọn yêu quái này còn gây hại nhiều nữạ"
Đêm đó, sư cụ lập một đàn tràng rồi làm phép, không biết sư cụ dùng phép gì mà sau ba canh giờ, lúc nửa đêm, dân thôn nghe thấy những tiếng động ầm ầm như sấm rồi họ thấy trong đám mây mờ trắng đục, có một đôi trai gái trần truồng, máu me đầy mình đang bay vật vờ đi xạ Sáng hôm sau, sư cụ nói với dân thôn: "Ta đã làm phép hiệu nghiệm, tuy không giết được hai con yêu nhưng cũng làm chúng trọng thương và trốn đi biệt tích không dám quay về nữa, từ nay bọn chúng chắc không dám tác yêu tác quái nữa đâu". Nói rồi sư cụ tạm biệt ra đi, dân trong thôn cảm tạ hết sức, đem tiền bạc rất nhiều tạ ơn sư cụ và hỏi thăm pháp danh. Sư cụ từ chối tất cả quà tặng, không nhận một chút gì, ngài chỉ nói pháp hiệu của mình là Pháp Vân rồi từ biệt mọi người lên đường.
Hết
- Đừng vội vã như thế Cầm Nô, đêm trăng sáng tuyệt vời như thế này làm sao ta về sớm được, chúng ta hãy đi dạo một chút trên hồ đã.
Sinh cảm thấy hơi ngạc nhiên vì thường những người con gái, nhất là những tiểu thư, cô nương ở những nơi văn hiến như kinh đô thường rất nghiêm túc trong việc đi lại, ăn nói, làm sao lại có thể có chuyện một cô gái dám đi chơi một mình trên hồ Tây vào buổi tối mà chỉ có một người hầu gái đi kèm như cô gái kiạ Chàng bước lại gần để nhìn rõ hơn diện mạo cô gái, đó là một nàng hết sức xinh đẹp, gương mặt như trăng rằm mùa thu, đôi lông mày cánh phượng cong vút, hình dáng dịu dàng, thướt tha nhưng không hề ẻo lả, ốm yếụ Nhận thấy có người đang để ý đến mình, cô gái không hề bực mình mà nhìn Sinh, nở một nụ cười e lệ như nụ hoa hàm tiếu mùa đông. Nàng cất giọng thánh thót:
- Thiếp xin chào công tử, đêm trăng thơ mộng, mời công tử xuống thuyền cùng đi dạo với thiếp.
Sinh như người mất hồn, ngơ ngẩn không trả lời ngay, "ta được người đẹp mời cùng đi chơi trên thuyền ư?" - chàng say sưa tư hỏi, tự ngạc nhiên vì cuộc gặp gỡ lạ lùng nàỵ Đến khi giọng oanh hót của người đẹp cất lên chàng mới sực tỉnh:
- Kìa, công tử, mời chàng xuống thuyền đi thôi, hay chàng không muốn đi với thiếp ?
- Vâng, học trò rất vui lòng đi cùng tiểu thự
Sinh luống cuống trả lời rồi nhẹ chân bước xuống thuyền, người hầu gái tên Cầm Nô khẽ quai mái chèo, con thuyền lướt nhẹ trên nước, đúng lúc đó lại có một cơn gió thổi tới nên con thuyền lướt nhanh ra giữa sông. Cô gái dịu dàng quay sang Sinh hỏi:
- Khi nãy thiếp nghe chàng tự xưng là học trò, vậy chàng là người đọc sách ư?
- Vâng thưa tiểu thư, tại hạ là Đỗ Sinh, năm nay lên kinh dự thị Dám hỏi tiểu thư tên họ là gì? Là con của vị tướng công nào?
- Thiếp là Phương Lan, con gái của cụ Nguyễn Đức là tri huyện vùng này, chẳng may cha mẹ thiếp mất sớm nên thiếp không nơi nương tựa, sớm hôm chỉ cùng con hầu Cầm Nô này đùm bọc nhau cho qua ngày đoạn tháng thôị.
Sinh cúi đầu có vẻ cảm thông với hoàn cảnh của cô gáị Thuyền lúc này đã ra đến giữa hồ, trăng sáng vằng vặc, gió thổi lồng lộng trên mặt hồ. Cô gái như mất hẳn vẻ buồn rầu về gia cảnh vừa kể với Sinh, nàng cất giọng vui vẻ bảo người hầu:
- Này Cầm Nô, em hãy đàn một bản cho ta và Đỗ Sinh công tử nghe đi.
Người con gái vâng lời, dừng thuyền lại là cầm cây đàn nguyệt đàn một bản, tiếng đàn vang vọng trên mặt hồ lộng gió dát đầy trăng bạc. Khung cảnh thật là hữu tình. Phương Lan khẽ nép vào người Sinh thỏ thẻ:
- Tiếng đàn thật tuyệt quá phải không chàng?
Sinh giật mình khẽ nhích ra một chút, chàng bỗng nhận ra Phương Lan đã cởi áo ngoài ra từ lúc nào, hai bờ vai trần nõn nà cùng khoảng trắng ngần trước ngực nàng lấp lóa dưới ánh trăng. Sinh ấp úng nói:
- Giữa hồ khuya lộng gió, nàng nên khoác áo vào đi kẻo gió lạnh đột ngột có thể sinh ốm đó.
Cô gái cười càng áp sát vào chàng hơn.
- Chàng ơi, đêm trăng thanh vắng, chúng ta cùng vui vẻ với nhau nhé?
- Kìạ. kìa nàng, đừng làm thế kẻo Cầm Nô nhìn ... nhìn thấỵ
Phương Lan cười khanh khách, tiếng cười lanh lảnh của nàng vang trên mặt hồ mênh mông nghe rất lạ:
- Đừng ngại chàng ơi, chúng ta sẽ lên một nơi kín đáo, không có Cầm Nô đi theo đâụ.
Rồi như có phép lạ, một chiếc thuyền lớn có hẳn một căn buồng nhỏ ở trên đó bỗng xuất hiện từ lúc nào cách chiếc thuyền nhỏ của ba người khoảng ba thước. Cầm Nô thôi đàn, khẽ đẩy chèo cho thuyền nhỏ cập bến thuyền lớn. Khi hai thuyền chạm nhau, Phương Lan khẽ kéo tay Sinh bảo cùng mình lên thuyền. Hơi ngần ngừ nhưng rồi như có một ma lực thúc đẩy, chàng bước lên theo nàng. Hai người đi vào khoang thuyền lớn, bên trong bày biện khá lịch sự. Ở giữa là một chiếc bàn bày biện rượu và một số đồ ăn cùng hai chiếc ghế, ở góc trong là một chiếc giường tre xinh xắn trên đó có đặt hai chiếc gốị Chàng học trò Đỗ Sinh nhìn cảnh đó mà chân tay run rẩy, không cất ra lờị Phương Lan khẽ dìu chàng ngồi xuống ghế rồi nàng cũng ngồi xuống bên cạnh, thân hình mềm mại của nàng áp vào khiến chàng học trò như nằm trong mợ Một luồng khí lạ chạy suốt cơ thể chàng. Phương Lan khẽ rót rượu ra hai chiếc chén nhỏ xinh rồi âu yếm nâng mời Sinh, sau khi cạn chén, chàng thấy người bừng bừng. Nhìn sang bên cạnh, Phương Lan đã cởi nốt chiếc áo còn lại từ bao giờ, trên người nàng chỉ còn chiếc yếm đào đỏ thắm, trong ánh nến lung linh, chiếc yếm đỏ cùng làn da trắng nõn của nàng tương phản nhau tạo nên một cảm giác hấp dẫn ma quáị Nàng nâng cánh tay ngà ngọc mời Sinh: "Chàng ơị. chàng ... uống với thiếp một chén nữa". Tửu lượng rất kém nên sau vài ba chén, đầu óc Sinh đã mụ mị, mọi vật xung quanh chàng trở nên mờ ảo, hư vô nhưng cô gái thì vẫn rõ mồn một những nét đẹp quyến rũ trước mặt chàng. Sinh lè nhè: "Phương Lan, ta ... ta ... mời nàng một chén" . Cô gái dìu Sinh đứng lên rồi ép chàng uống một chén nữa và cùng cạn chén với chàng. Sinh chợt nhận ra chiếc quần gấm đã được Phương Lan cởi ra rồi, nàng chỉ còn bận một chiếc quần lụa trắng mỏng dính. Gió thổi lồng lộng từ mặt hồ vào tận trong khoang thuyền, gió khiến cho chiếc quần mỏng dính sát vào da thịt nàng, làm hiện lên như in cặp đùi thon thả, làm nổi bật cái tam giác ở giữa cơ thể người con gái khiến người học trò trai tân như Sinh nhìn không chớp mắt, mặt chàng như ngây ra trước vẻ đẹp quyến rũ đó. Phương Lan mỉm cười thỏ thẻ: "Để thiếp hầu chàng đi nghỉ nhé" - Rồi nàng dìu Sinh về giường, khẽ đặt Sinh nằm xuống rồi bằng những động tác nhanh nhẹn, nàng cởi hết quần áo của chàng ra rồi áp cái thân thể tuyệt mỹ của mình lên người chàng. "Chàng, cho thiếp nghỉ cùng chàng nhé" - Tiếng Phương Lan thoang thoảng. Sinh mơ màng nhìn lên "Ôi, nàng đẹp quá", - Sinh vòng tay ôm lấy Phương Lan ...
Tay chàng lần ra sau lưng, loay hoay một cách vụng về một lúc thì chiếc yếm đỏ rơi xuống, hai tòa thiên nhiên trắng nõn nà, trắng đến nhức mắt lồ lộ trước mắt Sinh. Tay chàng run rẩy vuốt ve làn da mịn màng, chạm vào hai bầu ngực căng cứng, mát lạnh khiến chàng khẽ rụt tay về rồi lại ngập ngừng ve vuốt tiếp hai cái núm đỏ thắm đang quăn cứng lên trong tay chàng. Vẻ ngây thơ trong những cử động của Sinh khiến Phương Lan càng thêm kích thích, nàng thì thào phả hơi thở đầy dục tình vào tai chàng: "Phần dưới, ở phía dưới chàng ơi". Như có ma lực thúc đẩy, tay chàng trườn xuống phía dưới, kéo chiếc quần lụa mỏng dính xuống và chàng khẽ kêu lên một tiếng khi nhìn thấy cái góc gợi tình nhất của người con gái đã lồ lộ trước mắt mình. Thân hình Phương Lan uốn éo, cử động nhịp nhàng theo những vuốt ve, âu yếm của chàng trai, vẻ dạn dĩ của nàng khiến Sinh cũng cảm thấy tự tin hơn. Chàng khẽ lật ngửa thân thể trần truồng mịn màng của nàng ra giường rồi chồm mình đè lên cái thân thể thơm tho, mát rượi đấỵ Chàng như thấy có một ngọn lửa đang rực cháy ở cái vật đàn ông của chàng, nó như căng lên, như muốn nứt ra, như có lửa đốt từ bên trong. Bàn tay mát lạnh của Phương Lan khẽ nắm lấy cái vật giữa đùi chàng, xoa, miết nhè nhẹ lên nó trong khi bàn tay kia của nàng vít đầu chàng xuống áp vào hai bầu vú căng mẩy của mình. Sinh như mê đi, chàng say sưa nắn bóp đôi nhũ hoa trong tay mình, đưa miệng ngậm lấy hai cái núm đỏ căng cứng trên cặp vú, rồi miệng chàng lướt đi trên khắp cơ thể nàng, lần xuống nơi kín đáo nhất, gợi tình nhất của người con gái, áp đôi môi thèm khát của mình vào đó. Đến khi cả hai người đều lên đến tột đỉnh của sự kích thích rồi chàng mới áp thân hình của mình lên che kín cái thân hình trần truồng ở dưới, đưa cái vật đàn ông của mình vào sâu trong người nàng, nhấn mạnh, nhấn mạnh,.. thân hình nàng cũng cử động cùng nhịp với sự lên xuống của cơ thể chàng, hai thân hình cùng chuyển động, chuyển động rồi đến khi tinh khí của chàng truyền hết sang người nàng, cả hai mới đê mê, rã rời buông nhau ra, cùng ngủ thiếp đị
Tờ mờ sáng hôm sau, Sinh thức giấc, chàng tưởng như mình vừa trải qua một giấc mợ Nhưng đâu phải mơ vì bên cạnh chàng vẫn là Phương Lan đang say sưa ngủ, thân hình lõa lồ của nàng lồ lộ trước mắt chàng, xung quanh là yếm, áo quần của hai người rơi vãi lung tung. Nàng bỗng hé mắt tỉnh dậy, giọng nàng như chim hót buổi sớm: "Chàng đã dậy rồi ử Chàng yêu thiếp đi nào" Rồi vòng tay ngà ngọc của nàng lại kéo chàng nằm đè lên thân hình tuyệt mỹ của nàng, dục tình trong người Sinh lại được đánh thức dậy, cả hai cuồng nhiệt gắn chặt vào thân thể nhau, mê mẩn trong cơn sóng thần của sự ân ái ... Sau khi thỏa mãn, Phương Lan khẽ ngồi dậy, nàng lấy lược chải tóc, rồi cả hai cùng mặc quần áo vàọ Nàng âu yếm nói:
- Bây giờ chàng phải về nhà thôi, tối mai chúng ta lại gặp nhau ở bờ hồ nhé, chàng còn muốn gặp thiếp nữa không?
- Ôi Phương Lan, nàng đã cho ta những giây phút thần tiên, ta làm sao xa nàng được, nhất định tối mai ta sẽ ra với nàng.
Khi đó chiếc thuyền nhỏ do Cầm Nô chèo bỗng hiện ra bên cạnh mạn chiếc thuyền lớn, Phương Lan nói với Sinh:
- Cầm Nô sẽ đưa chàng vào bờ, thiếp sửa sang lại quần áo, dung mạo rồi sẽ vào saụ
Chiếc thuyền lướt nhẹ trên mặt hồ Tây đưa Đỗ Sinh vào bờ. Về đến nhà, chàng thấy tên tiểu đồng đang ngủ gục bên chiếc bàn nước, người vẫn mặc quần áo, đi giầỵ Có lẽ hắn đã đi tìm chàng cả đêm qua rồi ngủ gục bên bàn nàỵ Nghe tiếng động, tiểu đồng mở mắt và sửng sốt khi nhìn thấy Sinh:
- Kìa, công tử đi đâu suốt cả đêm để con tìm mãi mà không thấỵ
- À, ta đến nhà Nguyễn Tường sư huynh tâm sự, say chuyện nên Tường huynh giữ ta ở lại ngủ cùng. Người đừng lo, không có chuyện gì xảy ra đâụ
Kể từ đó, tối nào Sinh cũng hẹn gặp với Phương Lan, cả hai người ân ái hết sức thỏa mãn. Dần dần chàng cũng coi Phương Lan như một người bạn thân của mình. Nhiều lúc vui chuyện với bạn học, Sinh cũng kể về Phương Lan cho các bạn thân nghẹ Có người khuyên chàng:
- Đệ từ nơi xa lên kinh ôn luyện dự thi cần phải cẩn trọng trong việc quan hệ nam nữ, chốn đô thành phồn hoa nhiều cạm bẫy không thể lường trước được. Không nên thái quá trong việc hoa tình.
Người khác cũng khuyên:
- Đệ không dò hỏi kỹ xem cô ta là ai ử Chẳng may cô ả là phường kỹ nữ lầu xanh hay là con gái vụng trộm cha mẹ làm chuyện tình ái lén lút thì saỏ Khi người thân của cô ta phát hiện ra thì có phải là liên lụy đến đệ, làm lỡ chuyện học hành không?
Nhiều người khuyên nên Sinh cũng nghĩ ra một chút, chàng nói:
- Đa tạ các huynh, đệ đã chỉ giáo, tôi sẽ hỏi nàng về những điều đó để cả tôi và các huynh đệ có thể yên tâm.
Đêm đó, sau khi ân ái thỏa mãn, Sinh lựa lời hỏi nàng về thân thế, gốc tích. Phương Lan mỉm cười trả lời:
- Thiếp với chàng gặp nhau là duyên trời định, ân ái giữa chúng ta đang lúc nồng đượm, sao chàng lại thắc mắc, nghi ngờ thiếp vậỵ
Sinh cố gạn hỏi và ngỏ ý muốn được thăm nhà nàng, Phương Lan cười nói:
- Gia cảnh nhà thiếp đang lúc khó khăn, để chàng đến thật không phảị Nhưng nếu ý chàng đã muốn thì thiếp cũng xin chiều ý. Đêm mai chàng hãy đến thôn Đông ở phía Nam Thăng Long, tìm đến căn nhà cạnh cây gạo ở cuối thôn, đó là nhà thiếp, thiếp xin dọn dẹp nhà cửa đợi chàng đến thăm.
Đêm hôm sau, đúng hen, Đỗ Sinh tìm đến nhà Phương Lan, đường vào nhà nàng theo lời chỉ quả thật khó đi, toàn qua những vùng đồng không mông quạnh, vắng vẻ thê lương. Đến cuối thôn, quả nhiên chàng thấy một cây gạo lớn sừng sững, cạnh đó có một ngôi nhà nhỏ, có vẻ tiêu điềụ Chàng thận trọng bước vào, lối vào nhà mọc đầy cỏ dại, mảnh vườn bên cạnh cũng mọc đầy cây dại, dây leo chằng chịt, có vẻ đã lâu không được chăm sóc, dọn dẹp. Trong nhà thấp thoáng ánh lửa, Sinh mừng rỡ gọi to:
- Phương Lan, ta đã đến đâỵ
Không thấy tiếng trả lời, Sinh khẽ đẩy cửa bước vào, gian chính căn nhà vắng lặng, không có một ai, những đồ vật đều tỏa ra mùi cũ kỹ, lành lạnh biểu hiện của việc đã lâu không có người ở. Bỗng một cơn gió thoảng qua, Sinh cảm thấy một mùi gì rất khó chịu phảng phất trong nhà, xộc vào mũi chàng. Thấy còn một gian trong nữa, trong đó thấp thoáng có ánh sáng, chàng đẩy cửa bước vào và lạnh toát người khi nhìn thấy khung cảnh trong phòng: Giữa phòng đặt một cỗ quan tài sơn đỏ, xung quanh có một tấm vải trắng trên ghi mấy chữ "Linh cữu của Phương Lan", cạnh quan tài là một người con gái ôm cây đàn nguyệt nặn bằng đất. Sinh run rẩy, chân tay mềm nhũn, sững người nhìn quanh cảnh kinh dị đó một lúc rồi mới khó khăn nhấc chân toan chạy ra khỏi nhà. Vừa chạy được mấy bước, chàng bỗng thấy Phương Lan cùng người hầu gái đứng trước mắt, nàng vẫn xinh tươi nhưng lại mặc bộ đồ trắng toát, tóc buông xõa rũ rượi, tiếng nói của nàng nghe vang vọng như từ một chốn xa xăm nào đó:
- Kìa, công tử, chàng đã đến chơi sao lại vội bỏ đi thế.
- Không, không, ta muốn về, ta không thể ở đây thêm được nữa, nàng tha cho tạ
- Tướng công, chàng cùng thiếp ân ái biết bao, thề bên nhau trọn đời, sao chàng lại trốn tránh thiếp.
" Không, không", - Sinh gào to rồi vùng vẫy như điên, giằng ra khỏi Phương Lan rồi chạy như bay ra khỏi căn nhà, cắm đầu chạy về nhà mình, trong lòng vẫn hoảng hốt cực độ khi nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Phương Lan văng vẳng sau lưng.
Sáng hôm sau, Sinh lần vào thôn Đông hỏi thăm mọi ngườị Chàng được biết đúng là trong thôn có một người con gái tên là Phương Lan nhưng đã chết được hơn nửa năm, quan tài chôn ở bãi tha ma cạnh thôn. Sinh trở về nhà, người lên cơn sốt hầm hập, trong cơn mê sảng, chàng cứ lẩm bẩm: "Phương Lan, đợi ta với, ta với nàng là vợ chồng mà, chúng ta đã hẹn sống với nhau suốt đời". Mê man hơn một tuần lễ thì Sinh ra đị Bạn bè chàng đều lấy làm thương tiếc trước cái chết của làng. Họ cùng nhau lo liệu việc chôn cất và báo tin cho gia đình chàng biết.
Từ đó về sau, vào những đêm tối trời, không trăng, hoặc những đêm mưa gió bão bùng, người dân thôn Đông và vùng lân cận thường thấy một đôi trai gái không mảnh vải che thân đang cười đùa, văng vẳng xung quanh là tiếng đàn nguyệt. Đôi trai gái này tác oai tác quái, thường gây tai vạ khiến người dân không chịu nổi, họ quật mồ của hai người lên, đem xương cốt thiêu ra cho, trộn với đồ ô uế rồi ném xuống sông. Linh hồn hai người phải bay về nhập vào cây gạo cổ thụ, lấy nó làm chốn nương thân. Từ đó cây gạo trở thành cây gạo ma, dao chém, rìu chặt cũng không làm nó suy suyển, hai con ma phong tình thỉnh thoảng vẫn hiện hữu gây tai vạ cho dân chúng trong vùng.
Năm Canh Ngọ, niên hiệu Thiên Hựu nhà Trần, có một nhà sư đi ngang qua vùng đấy, trời tối nên tạm nghỉ lại thôn. Vào thời nhà Trần, đạo Phật phát triển cực thịnh nên các vị sư hết sức được kính trọng. Dân thôn mời sư cụ nghỉ tại ngôi chùa của vùng, chùa trước đây rất uy nghi, được chăm sóc cẩn thận, nhưng từ hồi hai hồn ma nhập vào cây gạo, chùa đã bị phá hoại ít nhiều nên trông hơi tiêu điềụ Đêm đó,khi đang thiền định, nhà sư bỗng thấy văng vẳng tiếng cười đùa của nam, nữ. Tiếng cười ma quái vang vọng trong đêm cứ mồn một đập vào tai nhà sự Đoán biết là có sự lạ, sư cụ phóng tuệ nhãn nhìn xem có chuyện gì lạ thì thấy có một đôi trai gái lõa thể đang đùa chơi với nhau bên gốc cây gạọ Cho là đôi trai gái mất nết không còn liêm sỉ gì mới làm như vậy, nhà sư không thèm để ý đến họ. Sáng hôm sau, trước khi đi, sư cụ đem chuyện đêm qua ra hỏi dân trong thôn, họ kể hết sự tình cây gạo có mạ Nhà sư nói: "Ta cũng đoán đó là loài ma quỷ chứ không lẽ một vùng gần kinh đô như ở đây lại có chuyện trai gái trái luân thường đạo lý đến thế? Ta phải ra tay trừ bỏ nếu không bọn yêu quái này còn gây hại nhiều nữạ"
Đêm đó, sư cụ lập một đàn tràng rồi làm phép, không biết sư cụ dùng phép gì mà sau ba canh giờ, lúc nửa đêm, dân thôn nghe thấy những tiếng động ầm ầm như sấm rồi họ thấy trong đám mây mờ trắng đục, có một đôi trai gái trần truồng, máu me đầy mình đang bay vật vờ đi xạ Sáng hôm sau, sư cụ nói với dân thôn: "Ta đã làm phép hiệu nghiệm, tuy không giết được hai con yêu nhưng cũng làm chúng trọng thương và trốn đi biệt tích không dám quay về nữa, từ nay bọn chúng chắc không dám tác yêu tác quái nữa đâu". Nói rồi sư cụ tạm biệt ra đi, dân trong thôn cảm tạ hết sức, đem tiền bạc rất nhiều tạ ơn sư cụ và hỏi thăm pháp danh. Sư cụ từ chối tất cả quà tặng, không nhận một chút gì, ngài chỉ nói pháp hiệu của mình là Pháp Vân rồi từ biệt mọi người lên đường.
Hết
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
